Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Đừng buồn, dù phải chia tay

Phan Tâm 2012-07-24 09:05 Bài Học Cuộc Sống Comments(7)
Một ngày kia, bạn cắm cái ipod vào máy để nó update cái chương trình quái đản nào đó. Xong tự nhiên những file ảnh, file nhạc bị xóa sạch. Đó là sự chia tay.
Một ngày kia, bạn phải đóng đồ đạc vào thùng để chuyển sang ở một chỗ ở mới. Bạn bần thần nhìn lại ngôi nhà cũ, bần thần xếp lại kỉ niệm, bần thần quay đi.
Một ngày kia, bạn ngồi xóa những tin nhắn mà mình đã giữ từ lâu lắm rồi. Đó là sự chia tay.
Kiểu vậy. Không cứ gì mà hễ nghe chia tay là phải nghĩ đến một cuộc tình tan vỡ. Sự chia tay luôn hiển hiện đầy rẫy trong cuộc sống của ta. Và cách này hay cách khác, chia tay bao giờ cũng khiến người ta buồn, dù lí do của nó là gì đi nữa. Đời lúc đó thật kinh khủng!

Nhiều khi người ta cố nghĩ đến sự chia tay một cách bình thản. Chẳng hạn thế này:
-Mình sẽ updade vào iPod một cái playlist mới hơn, khoa học hơn, hoành tráng hơn.
-Mình sẽ dọn đến một chỗ ở tốt hơn.
-Mình sẽ nhận đc những tin nhắn khác yêu thương hơn.
Nhưng mình biết không bao giờ có thể như vậy.
-Mình sẽ cầm trong tay cái iPod của một đứa xa lạ nào đó. Sau bài A không còn là bài B. Quãng đường từ nhà mình đến nhà người ta không còn dừng lại ở bài C.

Mình có dám nói rằng mình sẽ không bổ sung, sắp xếp lại, xóa cái này, bớt cái kia không? Thậm chí ngay cả khi mình copy nguyên vẹn những folder cũ vào máy thì tự nó cũng đã là một cái playlist khác mất rồi.
-Mình sẽ như sống ở đâu đó trên mặt trăng. Chỗ nằm khác, chỗ ăn cơm khác, nhà tắm khác, đèn ngủ cũng khác...
-Người mà mình mong đợi-vì lí do gì đó-không nhắn cho mình những tin đầy yêu thương nữa. Hoặc có, thì cảm giác yêu thương đó cũng đã không còn như ngày cũ.
Đừng buồn, dù phải chia tay

Ngày tháng trôi đi và chúng ta lần lượt thực hiện những cuộc chia tay. Chia tay là thay đổi, thay đổi để phát triển (bởi quy luật của phát triển là phủ định của phủ định). Bạn sẽ không có lại những điều đã cũ, những điều cần phải thay đổi, như không bao giờ được sống lại ngày hôm qua. Thế có đáng buồn không?

Thật ra, xu hướng của sự phát triển là hình xoắn ốc chứ không phải là đường thẳng. Nó gần như lập lại những điều cũ, nhưng trên cơ sở cao hơn, chỉ bảo tồn những nhân tố tích cực thích hợp vs sự phát triển tiếp tục của nó (sách triết đại cương nói vậy).
Vấn đề là mình phải chấp nhận cái sự những điều đã cũ được tái hiện trên cơ sở cao hơn. Nghĩ được như vậy chắc không còn ai buồn khi phải chia tay. Như cái kiểu mình suy nghĩ ở trên, chắc chắn đời mình sẽ thống khổ triền miên, vì mình luôn kiếm chuyện để khóc gió than mây, để tiếc cái cũ, hắt hủi cái mới.
Vì thế, mình không nhận ra rằng có những thứ, nếu thực sự thuộc về mình, thực sự là cơ sở vững chắc nhất trong đời mình, thì nó đã ở lại, đã còn đó.
Nên đừng buồn, dù có phải chia tay....!

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 5.0/5 (1 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


Đức hữu 2013-09-16
(nen dung buon.du co phai chia tay)cuoc song la vay do moi ng oi!
trang zozo 2013-05-05
Cảm ơn vì bài viết cuả bạn. Nó đã cho tôi thêm một cái nhìn mới tích cực hơn về sự chia tay ^^
leliem24 2012-12-17
hay quá Ad Phan Tâm. Mình bắt đầu thấy "nghiện" blog của bạn rùi đó. Chúc Ad luôn khỏe mạnh, tỉnh táo để tặng cho mọi người những bài viết sâu sắc nhất. Hơi tiếc là page FB hơi ít người like.
le thuy nga 2012-10-23
Uh.Cuoc song nhu mat ho,ko bao gjo phang lang ca.Vay nen ta phaj hoc cach thjch ung voj no.Caj j den se tu den va se dj.
pe meo 2012-07-30
cac ban oi. dung bun khi phai chia tay nha, nhung gj k thuoc ve minh thi mai mai k thuoc ve minh. va hay tran trong nhung gi mjnh da va dang co. hay tim cho mjnh 1 cs tot dep hon nhe!
Quẩy lên