Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Vì cuộc sống là những nụ cười

Phan Tâm 2012-03-25 01:31 Bài Học Cuộc Sống Comments(3)
cuộc sống là những nụ cười, là tháng ngày cho con người thấy mình tròn vẹn với hạnh phúc bay cao, thấy mình không hề nhỏ bé như một chú chim bơ vơ. Treo số phận trong những chiếc lồng, cô đơn với ngày ngày trước sóng gió. Và còn là một bản tình ca ấm áp, để dung hòa tâm hồn chúng ta vào tất cả. Yêu thương khẽ đến như một nốt nhạc nhẹ nhàng…

Anh vẫn hay trả lời ai như thế đấy em, vẫn hay vu vơ mà gom góp những lòi nhẹ nhàng nhất dành cho một ai. Cuộc sống đúng là chẳng như một bông hoa, luôn hé nở bình yên sớm, rồi tàn đi với những nâng niu khe khẽ. Đó chỉ là lúc, con người ta còn có một chút ít tâm hồn quý trọng một thứ cảm xúc, mang những thi vị cuộc đời.
Đó là lúc trong nốt nhạc trầm của tháng năm, còn vang đâu đo một nốt thứ mơn man, khiến lòng người ta đầy hoài cảm. Sống với vướng víu mãi bên bình yên, con đường mang màu vàng và tràn đầy những ý nghĩa thế thôi…
Có hôm nào cơn mưa chút xối xả trong ai, có màu nắng nhạt, ru tâm hồn buồn đến níu kéo con đường, tàn mãi vào những dư vị đêm. Lê thê những hàng lệ cấu cào, lê thê những xót xa, vụn vỡ, đớn hèn.

Thế đấy, sóng gió cấu xé con người, khi người ta thực sự mất hết niềm tin cho một con đường dài phía trước. Tương lai tạm khép, lòng dặn lòng nhút nhát với dòng sông đời ướt hoen… Nỗi đau không chỉ đến trực tiếp, mà còn đến gián tiếp, ảnh hưởng dai dẳng mãi cho những số phận. Thậm chí cả cuộc đời nó là một vệt khuyết sắc lẹm cứa mãi vào trong tâm can ai. Khi ấy cuộc đời chỉ mang ý nghĩa như một chốn nương thân tạm bợ. Tháng ngày, chi là dòng thời gian tầm thường, không hạn định mãi thôi.
Có ai luôn mỉm cười, thì có ai luôn khóc nức nở từng phút giây. Có ai luôn nhẹ nhõm đến vơi cạn cả những nỗi đau tâm hồn, thì ngược lại. Vẫn có ai, đêm đêm trong mình gợi dạy những nỗi đau của kiếp con người, với những khổ hạnh, chua ngoa.
Có người chấp nhận, có người buông xuôi. Và có hạnh phúc tìm thấy, có hạnh phúc rời xa đi mãi mãi. Chỉ có điều hạnh phúc dành cho ai, và những nỗi đau thương tàn khốc kia dành cho ai, cho tâm hồn nào giữa khung trời rộng lớn đây.

Có lẽ ai thì cũng thế thôi, em, anh và ai hay cuộc sống. Những bất hạnh chỉ ghé thăm con người mình đôi chút rồi lại rời đi. Giống như cõi tạm nương thì không thể ở mãi được. Con đường thì vẫn là con đường, lệ thì vẫn chỉ mãi là lệ vương trên mi. Tuy nhiên vì hạnh phúc, vì xót xa nó lại mang một ý nghĩa khác xa nhau hoàn toàn.
Chỉ có người biết học cách chấp nhận mới thực sự tồn tại, và cuộc sống với mắt họ là con đường cho những ý nghĩa tâm hồn. Đồng cỏ mênh mông, khúc tình ca của đời như vang vọng trong tim. Một kiếp sống để rong chơi, một kiếp sống để đi về mãi với bình yên là cát bụi.
Kết thúc, là sự chấm hết nhẹ nhàng. Vậy tại sao ai đó cứ phải trói buộc mình trong những nỗi đau thấp hèn kia.
Vì cuộc sống là những nụ cười

Em vẫn dày vò nó từng đêm phải không? Hay nó cứ đến và tự gợi trong em những giọt lặng, mơn trớn vào thân thể. Đôi hàng mi cong chỉ chở nặng những tâm tình, tâm hồn em mục rỗng với nốt nhạc thời gian. Em vẫn hay rưng rưng một mình, vẫn hay não nề với cơn gió lạ ru cay cay trong tâm hồn mỏng yếu. Biết em buồn nhiều đấy, biết em mênh mang những nỗi niềm thế đấy. Anh cũng chỉ biết nhặt kí ức mình mà làm điểm tựa nhỏ bé cho em thôi.

Anh không là người từng trải, cũng chẳng là người có tâm hồn rộng lượng đâu. Nhưng anh luôn chẳng thèm màng tới nỗi đau bao giờ cả. Có lẽ cuộc sống anh đến giờ phút này chỉ là những dấu chấm nhỏ dành cho nỗi đau. Còn niềm vui hay hạnh phúc thì tràn trề như sóng biển, ru dịu dàng đến mãi cả ngàn năm.
Mỗi lần có gì đó nho nhỏ chạm vào khoảng lặng anh một ít, anh chỉ lặng mình suy tư và cười khinh thường cho tất cả. Bước đi, và nhấc nhẹ đôi chân, nhấc nhẹ cả tâm hồn bềnh bồng, ngoan ngoãn bỏ mặc rồi tiến về phía những bình yên.

Đôi mắt em chỉ để khóc cho những phút hạnh phúc gọi mời. Chỉ để gợi ý cho một tâm hồn vướng víu trong veo. Là tinh khôi vẹn khiết, là vạt nắng xinh hồng. Để anh cất hết những vướng bận ấy giúp em, cất đi cả tháng ngày cuộc đời em ướt át. Con đường thôi chở nặng dấu chân mềm yếu, đổi lại ngày mai những bông hoa khẽ nở lại hé mời.
Chào em thơ ngây, phố sẽ ngả nghiêng, cây cỏ sẽ ngả nghiêng mà thèm khát. Ngày em trở về hồi sinh một sức sống tròn vẹn như anh đã nói với ai.

Vì cuộc sống là những nụ cười, là yêu thương xuyên qua ngày tháng. Nỗi đau chỉ là một cõi tạm, bấu víu một ít khe khẽ lấy ta trong đời.
Và chiếc lồng chim, chỉ để nhốt vào đó những nỗi đau hay sự phiền muộn. Thế thôi…

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


hang 2013-04-05
hat giong tam hon
Van chuong kha nhung hoi bi lan man nha
sakura 2013-01-17
hat giong tam hon
lan man ko trọng tam người đọc ko nắm đuọc ý chính của bài đọc nhan đề nhưng sao ko nói đúng chủ đề lan man
mjs a 2012-05-02
the nao y nhe.
Quẩy lên