Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Biết bằng lòng vì cuộc sống

Phan Tâm 2013-04-02 19:43 Bài Học Cuộc Sống Comments(10)
Sẽ chẳng còn là những cái lay vai bình thường nữa, khi ta chọn dừng chân và ngồi tựa khẽ vào bờ vai ấm áp của một người. Sẽ chẳng thể nào còn nước mắt để rơi đi mỗi khi ta trở về trên những con đường khuya tối, sẽ chẳng bao giờ con tim ta còn tồn tại một cảm giác gọi là mong nhớ - đợi chờ - tuyệt vọng và cảm thấy xót xa vì người ấy nữa đâu.

Vì ở nơi nào đó giờ phút này có lẽ cũng gọi là thiêng liêng, giờ phút này có lẽ cuộc đời được xem là một con đường đầy cao cả đã tìm thấy một đích đến, giờ phút này mọi thứ sẽ chuẩn bị ngủ ngon khi đôi mắt của người này được đôi mắt của người kia âu yếm hát ru, giờ phút này tất cả mọi vì sao sẽ nhường lại cho căn phòng ấy một khoảng không tối mịt nhưng thật ngọt ngào trên hai đôi môi bỏng cháy quyện nồng nàn từng hương vị vào nhau. Những cánh cửa sổ đã khép, chỉ có ta ở lại với bầu trời rất cũ.

Hôm nay ta chưa thực sự chọn cách sẽ phải dừng chân để thấy nỗi đau riêng mình cũng biết nở hoa, hôm nay ta chưa thực sự đã học được cách quên đi mọi điều và thôi suy nghĩ, hôm nay ta còn đứng đó đếm những lấp lóa trên bầu trời và mường tưởng về từng phút giây người đó hạnh phúc.

Để rồi mọi xót xa giống như một cái cây bị bật rễ, ta cảm nhận mọi thứ xung quanh mình cũng biết im lặng một cách đáng sợ, sống lưng ta đang dần dần cảm thấy vị lạnh toát thốc lên. Thật sự, ta rất cần một cái ôm dù xa lạ thì thầm đến bình thường từ phía sau, phả vào lòng một hơi ấm yên an...
Có lẽ cũng đến lúc ta phải sống một cuộc đời của riêng mình, cũng đến lúc mọi dấu vết in đậm trong mỗi nếp nhăn của kí ức sẽ phải chịu mờ đi vì những kí ức mới đã đến và ghi đè lên đó.

Nếu có thể sống một cuộc đời bình thường như biết bao con người khác. Là lo lắng cho nhau chứ chưa hẳn là yêu thương hết mực, là cảm thấy hiểu nhau hơn cách phải dãi bày cho nhau nghe tất cả tâm hồn. Ta ghét phải kể lại để chính mình lại mang mình đi qua những cơn đau kia thêm một lần nữa.
Chẳng ai dễ chịu khi lôi dĩ vãng về thêm một lần, chẳng niềm đau nào to lớn hơn những lần quay trở về quá khứ. Đơn giản là người nào cũng từng trải qua cơn đau một vài lần trong quãng đời của chính mình ở ngay phía sau lưng – nơi mọi thứ đã thuộc về hôm qua mãi mãi. Đơn giản là người nào cũng đã từng muốn ngã quỵ và nằm xuống bình yên dưới mặt đất – không cần ai đó nâng mình dậy, cũng chẳng cần điều gì đó cho một hi vọng dựng đứng mình lên.
Có những lúc trong bão tố thì một cơn đau cũng chẳng thể nào làm cho mọi cảm giác tê dại kia thêm những điều cay đắng, làm cho bản thân phải nhìn thấy những điều tận cùng hơn, chua xót hơn.

Cứ đi qua mỗi ngày ta lại hiểu được chính mình cần phải sống như thế nào. Mỗi khi thấy người mình từng khóc vì quan tâm đang hạnh phúc với ai đó thì quả thực con tim này rất đau – nhưng ta cũng chẳng biết làm gì khác cả. Chỉ gượng cười mà bước qua như vậy, chỉ đưa khẽ bàn tay lên gương mặt, chờ người ngoảnh đi rồi mới dám lau từng giọt nước mắt lăn dài, sau đó là mọi khoảng không tìm về nơi chẳng còn gì có thể đong đếm nổi.
Sau đó những đêm trắng dài ra như một dấu lặng thuộc về những con đường ta đã từng biết trước những ổ gà mà không thể nào tránh mình ra được, sau đó những khắc khổ dày vò mãi đến tận cùng hơi thở bị đánh thức bởi một giấc mơ không hề thay đổi. Ta đã tự mình cay đắng chúc mình ngủ ngon để rồi không thể nào làm cho đôi mi buồn nhắm chặt, ta đã từng xin lỗi chính mình khi chẳng có những cái chớp mắt trước mỗi ánh bình minh – ta từng nợ chính ta một cuộc đời.
Biết bằng lòng vì cuộc sống

Và hôm nay. Những cơn giông chẳng thể nào da diết bản thân ta hơn được nữa, những vơi đầy đã thuộc về một khoảng trời đã qua. Ta đã biết tươi cười khi nghĩ về hạnh phúc của một ai đó, biết nói cảm ơn chính mình vì đã không tự mình nuôi thêm những giận hờn trách móc...
Và hôm nay. Bờ vai nào đó cũng có một ước mơ cần được ta thực hiện thành sự thật, bờ vai nào đó đã sẵn sàng che chở cho ta mọi sớm mai, đã hiền từ cho ta ôm ngọt ngào trước mỗi khi đi ngủ, đã dịu dàng và nói: Chúc anh ngủ ngon.

Và hôm nay. Những nỗi nhớ được một đoạn đường chật hẹp đánh đổi với một khoảng rộng nhiều làn xe: Làn của những chuyến xe tâm trạng đi trong ánh ban mai, làn của những chuyến xe quay về lúc thành phố bật đèn long lanh nhiều màu sắc, làn của những chuyến xe yêu thương được hai con người tự tay mình cùng may vá lại, làn của những chuyến xe giản dị mang cuộc sống chạy mãi về phía xa xôi ấy – nơi hạnh phúc đã ở trong tầm tay của một căn bếp bốc lên mùi thơm từ những món ăn được hai người cùng nhau xào nấu.

Có những khoảnh khắc chính là sự kết hợp giữa hai tâm hồn để cùng nhau tạo dựng một cuộc sống. Chỉ cần người này sống và luôn cảm thấy mình phải thật cố gắng vì người kia, chỉ cần người này đi đâu cũng muốn quay trở về thật nhanh để nhận được những cái dang tay chờ đón.
Chưa hẳn là những yêu thương ngọt ngào như thuở tình đến lần đầu tiên, cũng chưa hẳn còn đơn giản như cảm xúc bỏng cháy thiêu đốt hai con người giống như ngày xưa nữa – đó chính là sự chắp vá những nỗi đau để tạo thành một điều cảm thông cho chính hai trái tim cần phải sống bình thường. Cuộc đời như vậy gọi là có nhau, như vậy được gọi là lý tưởng, như vậy được gọi là cùng nhau dựng xây – mà không hề còn chút gì toan tính.

Và hôm nay. Ta không hẳn sẽ bắt mình phải quên một cách trọn vẹn, nhưng điều ta cảm thấy mình cần làm là sống cho một người khác đáng được sống hơn. Người có lẽ đến với ta mà chưa tìm thấy lý tưởng ở nơi này nên người đã chọn cách ra đi mà không hề nghĩ ngợi.
Ta giờ cũng biết bằng lòng với cuộc sống hơn là một tâm hồn đầy trách móc - nhiều oán hận, ta giờ cũng biết nhẹ tênh mỗi khi nhói đau chứ không phải chua chát mà rơi những dòng nước mắt vô tội của bản thân, ta giờ cũng hiểu mỗi quãng đời sống là để sâu sắc thấu hiểu – thấu hiểu để sẽ phải nhận ra tất cả cho kịp bằng lòng với yêu thương.

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 4.0/5 (1 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


đi tim binh yên 2014-01-01
hat giong tam hon
tôi đã từng có nhug mảnh cuoc sống k dc trọn vẹn.do la njem vui cua cảm nhận lần đầu tiên và những khổ dau khi chap nhan yeu het mh để k phải hối hận ve sau.
đi tìm bình yêb 2014-01-01
hat giong tam hon
khi hanh phuc đi qua k cò nghia sau này mh se xon nhug hp khac
Gió vô tình 2013-04-17
hat giong tam hon
"Biết Bằng lòng vì cuộc sống"
Bài viết của bạn làm tôi phải lặng đi để suy nghĩ về những gì đang xảy đến với chính bản thân tôi.. nhưng hiện thực .. với tôi thật khó để "bằng lòng vì cuộc sống" ... làm sao tôi có thể sống thiếu đi một nhịp thở, thiếu một vòng tay yêu thương.. của ai đó .. cuộc sống khi không còn mục tiêu để phấn đấu, khi không còn người con gái ta thương yêu .. thật vô vị .. tồn tại được đã là một kỳ tích .. Zzz
hang tit 2013-04-12
cuoc song phai chang nen can su tha thu.
kjeucaosulj 2013-04-07
Djeu kj djeu se den vs nhug aj pjt tran tr0g cu0k s0g nay!
Quẩy lên