Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Bỗng dưng ta cần...

obamaquangminh 2015-05-04 19:38 Bài Học Cuộc Sống Comments(43)
Bỗng dưng ta cần một bờ vai để tựa, để thử một lần thút thít làm ướt áo ai đó, một mong muốn ngỡ như ta đang thiếu lắm sự yêu thương, và cần lắm người san sẻ vui, buồn, rõ chán! Quen rồi những bước chân độc hành, quen rồi những phút giây lặng lẽ, và cũng chẳng có gì lạ xa với khoảng không một mình tự kỷ, thế mà chẳng hiểu tại sao lại có lúc ta rơi vào bờ vực này…?
Có những điều bỗng dưng làm ta cười nụ, nhưng lắm lúc cũng chính những sự bất chợt này làm lòng nằng nặng, đa mang khôn xiết, và bây giờ hình như ta đang thế…

Bỗng dưng ta cần một ai đó lặng im nghe mình nói bằng tất cả sự chân thành, quan tâm thật lòng mà họ có thể, mặc cho câu chuyện ta nói có thể lan man, vô định, không ý nghĩa gì. Cứ im lặng để ta được nói tất cả nỗi niềm mình đang chất chứa, rồi sau đó hãy cho ta một vài lời sẻ chia nếu cần, hoặc chừng chỉ là một ánh mắt cảm thông, thấu hiểu, thế là đủ rồi, nhưng quanh đi, ngoảnh lại chẳng có ai ngoài ta với ta, một khoảng không lại hiện ra.

Cô đơn là những lúc như thế này đây nhỉ?
Bỗng dưng ta cần một ai đó nũng nịu, giận hờn vu vơ để có những lúc cáu bẩn ngô nghê như trẻ con, rồi sau đó khúch khít cười vì hạnh phúc. Nũng nịu để được yêu, giận hờn để hai trái tim thêm xiết chặt, và niềm tin thêm điểm cộng, những mong muốn thật kệch cỡm của một kẻ đang phiêu bồng kiếm tìm yêu thương, nhưng ta lại thế. Đừng đóng cửa lòng, đừng hằn mãi một bóng hình, lòng đã dặn lòng là vậy nhưng đôi khi ta vẫn đi vào lối cũ, để làm chính mình phải chênh vênh.
Bỗng dưng ta cần...

Là cố chấp, là ngốc nghếch, hay là ngu si? Hình như cả ba ta đều có…
Bỗng dưng ta cần những phút giây xốc nổi, đổi thay một chút, khác một tí, thậm chí là giả dối một ít đi cũng được, để ta đừng kìm hãm chính mình trong vòng vây thánh thiện hay cao thượng là gì cả. Cố sống thật bình lặng, cố yêu thật chân tình, cố vẹn toàn ít nhất có thể trong đối nhân xử thế để đôi lúc ta như sách hóa mọi thứ, và văn thơ tất cả sự đời, để sau đó khóc òa khi ngã nhoài vì chính sự ngô nghê mà mình tạo ra.

Hình như ta lại ngông nghênh, lại rồ, lại chẳng là mình những lúc như thế này thì phải…
Bỗng dưng ta cần, cần thật nhiều điều để thỏa những mong muốn rất ư vựu lợi cho riêng mình, rồi lại thoảng giật mình với câu hỏi tại sao mình lại như thế?. Cần tình, cần tiền, cần mọi thứ, rồi ta chẳng là ta, hạnh phúc là thế hay tất cả chỉ là một chiếc hộp diệu kì để ta có thể ẩn nấp, và cất giấu mọi đau thương, hụt hẫng?
Ta về với chính ta, lại là ta trong ngổn ngang suy tư là thế này đây!

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 5.0/5 (2 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


hk 2013-03-07
Uok ji t co tke tkay doj...tkat hp khj dk sog nhu z
sakura 2013-03-07
hat giong tam hon
bong dung ta ca mot tin nhan .mot loi hoi tham .nhung tat ca chi la ta can ma thui....co len nhe hang a
mat ngot sara 2013-03-07
va ta da tung nhu the ..noi co don chot ua ve
anh tran 2013-03-07
Uh.doi khi cug mun m ich ky 1chut,mun lam 1bo vai,1vog tay...nh rut cuoc ta kthe thay doi,van cu mai wan wah trg vog dao ly,nen t van co don,va co le la co doc...khoc 1m...nhug j ta mun van chi la mun thoi...k bjo tro thah hien thuc...uoc ao lam..khat khao lam...!!!
mai thùy 2013-03-06
sao dung tam trang wa vay ne!
Quẩy lên