Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Cho tất cả những bình yên

thunguyen.209 2014-03-12 23:34 Bài Học Cuộc Sống Comments(7)
Bạn thân mến! Có bao giờ bạn cảm thấy cả thế giới xung quanh mình thật nhỏ bé và đen tối chưa? Có bao giờ bạn cảm thấy chẳng thiết đến cái cuộc sống đang xảy ra trong hiện tại này? Và, có bao giờ bạn thật sự vỡ tan, bạn không hề cảm thấy có thứ gì đó còn có thể hàn gắn được những mất mát của bạn? Bạn đã thử cố gắng hạ thấp những tổn thương trong trái tim mình bao giờ?

Chắc hẳn khi tôi viết lên đây những điều này, ở quanh tôi mọi thứ vẫn tồn tại đó, bao con người cùng ở đó và cùng sống qua mỗi phút giây đều đặn. Có hàng triệu nỗi đau được sinh sôi, có hàng tỉ nụ cười được chia sẻ. Tôi cảm nhận được những việc mình đang làm, đã làm và sắp làm…

Cuộc sống của tôi là những chuỗi ngày khó thở, những hôm bóng đêm đến với tôi thật ý nghĩa, những ánh bình minh có lần không thể kéo được mi mắt tôi bật ra để đón nhận từng luồng ánh sáng tươi mới gửi đến từ phía mặt trời. Có những ngày tôi đã từng muốn chối bỏ cuộc sống vì sự oán hận được đẩy lên đỉnh điểm trong con tim, tôi cho phép mình quyền được ích kỷ với tất cả những người khác, tôi căm ghét bất cứ thứ gì tôi từng trân trọng và yêu quý. Mọi việc chỉ thật sự thay đổi cho đến một hôm…

Tôi đi lang thang khắp trên những trang mạng xã hội, tôi đọc một vài bài viết khơi trong lòng mình những rung cảm, tôi đón nhận một nụ cười âm thầm từ một người mà tôi chưa từng quen biết trước đó.
Sau những ngày dài ê chề trong tuyệt vọng, tôi bắt đầu suy nghĩ lại và đặt cho mình thêm một niềm tin mới. Tôi nhận ra, không phải chỉ có mình tôi là kẻ bất hạnh duy nhất đang vẫy vùng với cuộc sống này. Tôi nhận ra, không chỉ riêng tôi là người muốn kết thúc tất cả trong sự vỡ tan.

Tôi đã cố gắng tự học cách mỉm cười nhẹ nhõm với mình từng ngày, học cách chia sớt tất cả những gì mình có với một hi vọng khác tươi sáng hơn. Tôi thử làm quen với con chữ, đến với văn chương và mọi xúc cảm nhen nhóm bắt đầu. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là viết, viết cho thỏa cơn khát của sở thích cá nhân. Và ở nơi thế giới xung quanh không tồn tại những gương mặt con người, tôi bắt gặp, kết giao, gắn bó với nhiều người cũng như vậy. Cũng chính tại cái nơi mọi trái tim được đánh thức bằng nhiều thứ tình cảm đầy bí ẩn ấy. Tôi nhận thấy tâm hồn mình được cứu rỗi phần nào, bao nhiêu cơn đau được xóa mờ dần đi, tôi tiếp nhận thêm nhiều bài học khác, lắng nghe và thấu hiểu được thêm nhiều trái tim khác. Dĩ nhiên vẫn luôn tồn tại song song những mặt trái, những điều xấu, những cá thể xấu.
Cho tất cả những bình yên

Nhưng với tôi: thứ cháy bỏng nhất tôi cần là tình yêu thương, những miếng băng dính nhỏ bé dán lành trái tim của tôi trong những ngày tan vỡ. Hẳn ai cũng từng có những tháng ngày tan vỡ vì bản thân mất đi thứ gì đó quý giá nhất, ai cũng từng có khoảng thời gian chơi vơi trong tuyệt vọng, nỗi đau đi đến tận cùng và tất cả bình yên đổ sụp.
Nhưng ở một lúc nào đó, một không gian yên tĩnh nào đó. Một vài đôi bàn tay nhỏ nhắn sẽ chìa ra cho tất cả những tổn thương trong bao nhiêu tâm hồn nắm lấy, cùng đến để ngồi cạnh bên nhau, cùng chia cho nhau những giọt nước mắt đang rơi đi thật nóng hổi, cùng thấu hiểu tất cả, cùng đồng cảm sâu sắc với tất cả...

Có những điều khiến hạnh phúc trong con tim dâng cao mặc cho đó có là khi chính mình đang bật khóc. Lúc đó, cả thế giới mang đến cho riêng mỗi con người một màu sắc lung linh, lung linh lắm… Cũng như tôi đang viết và giữ thói quen viết mỗi ngày, tôi chọn cách bước qua như một kẻ thầm lặng trao đi những góc nhìn của tất cả đời sống. Tôi chưa dám nói gì đến khả năng và những điều tôi hấp thụ được rồi mang đi chia sẻ. Tôi chỉ nghĩ là mình đang viết và sống với khao khát không còn của riêng mình tôi nữa, tôi muốn ở nơi tôi, trong tận đáy lòng tôi, tôi muốn tất cả những điều tôi đang có sẽ giúp ích cho nhiều con người đang thật sự cần một niềm tin mới, một chút hi vọng mới.

Vì: Mỗi chúng ta đều xứng đáng có được quyền sống hạnh phúc, có quyền được yêu thương và trao đi yêu thương… Ngày hôm nay của tôi không thật sự dài lắm, nhưng chính cái lúc tôi chọn ra cho mình một không gian riêng để ấp ủ trong tâm hồn những câu chữ. Bạn biết không? Tôi đang cảm thấy con người mình có một luồng gió hạnh phúc từ từ lan tỏa…

Nếu bạn cần tất cả những chân thành tôi có, nếu bạn muốn có niềm tin, nếu bạn muốn được sống an yên như bao người. Hãy đến với tôi, hãy đến với nơi của mạch đập văn chương không gương mặt con người. Tôi không hứa sẽ làm cho tất cả đều có được những niềm vui, để suy xét lại những gì mà mình vừa trải qua trong cuộc sống, nhưng tôi hứa sẽ cố gắng tạo nên sự thoải mái nhất có thể dành cho mỗi người, tôi hi vọng thế, luôn luôn hi vọng thế...!

Nguyễn Thanh Hải

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


mai chang 2014-03-21
Bai viet cua ban rat hay va an tuong.ban de lai trong toi mot nghi luc phi thuong
hangpe 2014-03-14
có1 c.x khó qên.bài hay
Quẩy lên