Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Có chút nhớ sang mùa

Phan Tâm 2012-11-17 20:01 Bài Học Cuộc Sống Comments(1)
Từ bao lâu không còn biết đến những ngọt ngào? Từ khi nào chỉ biết đến những khô khan. Gió mùa Đông đang bắt đầu thổi lạnh từng làn hơi thở. Đi trong mùa thấy tê dại bờ vai, môi khô khan nguồn hơi nước nứt chảy nỗi buồn. Ra thế, mùa Đông đã đến rồi và Thu cũng chợt tàn được bao lâu sao ta không hay biết? Phải chăng tại lòng ta hay hững hờ, phải chăng tâm ta không để ý? Hay ta giả vờ bận bịu với những chuyện không tên, mắt vẫn dõi theo từng nhịp thở tim tràn nhựa sống mà sao hay giật mình bối rối với mỗi ánh nhìn của ai đó. Ta trốn chạy... rồi chạy trốn.

Tay ta lạnh. Cái lạnh thấm làn da xương gầy rắn rỏi. Người ta bảo chắc tại lòng ta hay sỏi đá nên da thịt cũng tê tái mỗi khi Đông về. Trong đêm, bàn chân ta dụi mãi vào chiếc chăn dày lắm mà bình minh lên vẫn thấy lạnh buốt như chạm vào nước phơi trong đêm khuya sương giá. Ta lại muốn tìm một đôi chân nào đó ủ ấm chân ta qua mùa. Muốn bàn tay ai đó nắm tay ta xoa, xuýt hà hơi thở ấm nồng xua hết khí mùa đầu Đông. Cứ thế se nồng, cứ thế vất vưởng những mong ước vu vơ, cứ thế chuyện tưởng dừng chân... đâu biết là chuyện ngày qua vẫn còn là chuyện của ngày hôm nay.

Thì thế thôi, ta không có cái ngọt ngào thơm hương hoa mùa cũ. Ta chỉ có cái hanh hao khô khốc sần sùi những suy nghĩ hờn ghen trách móc giận hờn muộn màng điều chẳng thể là của ta. Sống bằng kí ức, yêu bằng nỗi nhớ, giận dỗi bằng nhịp đập yêu thương của con tim... nên lòng ta đa mang cảm xúc nỗi niềm.

Thì ta không có cái ngọt ngào như ai đó, thì ta không có cái ấm áp như người vẫn có. Ta có một tấm chân tình dệt bằng mộng yêu đương, có một niềm tin đã mất nhưng cố níu giữ tâm ta không suy chuyển đối với người. Mộng nào đẹp hơn mộng ước ta mang đến bên người, yêu nào nhiều như yêu ta trao người rồi chỉ nhận lấy chất chứa những hờn ghen. Hờn ghen trong muộn màng vội vàng gấp gáp.
Có chút nhớ sang mùa

Tình vội vàng đến, yêu cũng vội vàng đi.
Ta sinh ra trên đời có một đôi chân để xê dịch, để đi đến tận cùng của điều ta muốn biết. Muốn biết người có còn yêu ta không? Người có còn nhớ ta như ngày nào người vẫn nhớ hay quên mất rồi dư hương miền cỏ lạ. Điều ta sợ không phải là bước đi trong làn sương bạc trắng mà sợ hơn cả là chẳng dám đứng dậy mà đi qua mùa rét mướt. Sợ cái lạnh làm giọng nói lạc hồn không thành tiếng. Có lẽ phải đi mới đến được nơi có ánh mặt trời, sương sẽ tan và ấm áp sẽ ghé thăm lòng người.

Người đừng đứng thật xa để cười ta với chút niềm vui nho nhỏ. Bé bỏng thôi nhưng đời ru ta chút ngọt ngào hạnh phúc. Đừng cười trừ mỗi khi ta bắt gặp những điều chưa đúng khi người nghĩ về ta. Xấu lắm đấy nếu như người nghĩ một mình không san sẻ cho ta biết ý vị mỗi ngôn từ. Ta đâu có đọc được hết dòng chảy thời gian cuốn phăng mình và ta cho muôn chuyện rối bời. Ta chỉ nhỏ nhắn thế thôi nhưng lòng ta chân thành khi đến với mỗi yêu thương.

Ta thấy buồn mỗi lần không gặp được ý người san sẻ. Ta thấy cô đơn mỗi độ xa người, thấy bạc tình đời mỗi độ sang Đông, thấy xót xa mỗi chuyến xe mang người về nơi nào xa lắm. Người đi xa và ta lại mất người thêm một của nhiều lần như thế.
P/S: Ngày thôi nhớ vu vơ. Nỗi nhớ không dệt thành chiếc khăn choàng ủ ấm gió mùa Đông.
"Những cơn mưa chẳng làm nên bão tố
Ướt chút tình cho mắt sáng môi xinh".

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


dharma 2012-11-18
cau chuyen chat chua noi niem cua ng ke. Hih nhu dag gap chuyen buon trog ty.
Quẩy lên