Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Đã có những ngày như thế

Phan Tâm 2015-02-13 22:50 Bài Học Cuộc Sống Comments(11)
Đã có những ngày ta đi và về trong thương nhớ. Trên những con đường có những buổi chiều mưa rơi xuống tầm tã, trên những gót chân mệt lả sau những phút giây tâm trạng này bị lấn chen bởi một vòng tay vô hình nào đó bỏ quên. Người đã đến trong nước mắt thay cho câu nói bảo thực sự cần một bờ vai nhiều lắm, người đã đến mà chỉ biết ôm choàng lấy một con người gần như đã thuộc về xa lạ, người đã đến và ta còn chưa kịp hiểu mình còn sống để che chở cho những giây phút này…
Đã có những ngày ta đi và về trong thương nhớ. Là những câu nói bông đùa khiến ánh mắt buồn thiu ấy cũng phải hét toáng lên. Anh là đồ tồi mà em cần phải nói câu cám ơn nhiều nhất.

Đã có những ngày ta đi và về trong thương nhớ. Ta hiểu mình cần phải lo lắng chứ không phải đếm những viên sỏi quen thuộc trên mỗi con đường, ta hiểu mình không thể nào dừng lại trước hoàng hôn nếu chỉ có một thân một mình, ta hiểu mình phải mau chóng về nhà để thấy ở ngoài cổng có một cái giang tay rộng mở, ta hiểu mình phải mau chóng về nhà vì có người còn chờ ta về để cùng nhau ăn một bữa cơm lúc tối, cùng nhau nằm trên chiếc ghế salon và cùng xem tivi, cùng nhau chia sẻ những hơi thở khi sự mệt nhọc chọn cách quên đi một ngày, cùng cười dịu dàng trước những ánh mắt đưa nhau vào giấc ngủ. Này! Anh không phải là đồ tồi đâu nhé em biết chưa…

Đã có những ngày ta đi và về trong thương nhớ. Một nụ cười đánh thức cả bình minh, một bàn tay nâng cả con người khi những thời gian có một người đau ốm, một giọt nước mắt người kia rơi đi là cả bầu trời trong ngày hôm đó như sụp đổ hoàn toàn. Ta hiểu đó chỉ là những khó khăn đôi lúc vẫn đến trong đời, chỉ là những điều dỗi hờn không đáng để mình phải trách móc, chỉ cần cười và thương nhiều hơn. Vì có những hạnh phúc luôn bắt đầu từ những trắc trở hôm nay, vì có những đắng cay mà ta đã từng thấy, đời mình còn chưa lành lặn hết bao nhiêu vết thương nào đó, nói chi là đời người đã cùng mình chọn đi trên một con đường yêu thương cơ chứ. Đừng giận anh nữa nha! Chúc em ngủ ngon.

Đã có những ngày ta sống cùng thương nhớ. Mọi thứ cứ vậy đến mỗi ngày rất nhẹ, mỗi lúc sáng ta mở cánh cửa đi làm và chờ cho đến lúc quay về đóng lại thu gom mình cho tất cả tổ ấm. Một nụ cười cũng đủ làm ta vơi đi bao mệt nhọc, một chiếc khăn lạnh cũng đủ để ta cảm thấy ta rất quan trọng với ngôi nhà, một ly nước cam cũng đủ để ta hiểu mình còn có một người rất quan tâm ở bên cạnh…

Vậy nhưng giữa chúng ta còn gì đó chưa bao giờ có thể hoàn toàn được may vá cùng nhau. Người chọn cách đến và ta chọn cách hi vọng tin tưởng, người chọn ta làm một bờ vai đơn giản vì ta không bao giờ biết từ chối, người chọn ta làm một chiếc ôm khi lòng đắng chát cũng bởi vì ta thấu hiểu hơn bao giờ những cơn đau ấy, người chọn ta là một sự chở che vì có lẽ ta không bao giờ đòi hỏi điều ngược lại, ta sẽ chẳng cần người phải quan tâm đến ta hơn, ta sẽ chẳng kêu ca hay cáu gắt mỗi lúc dòng đời này nhiều bất ổn. Nhưng điều đó chưa đủ để ta kịp đánh thức một con người đã quyết định đóng băng mọi cảm xúc từ lâu.
Đã có những ngày như thế

Đã có những ngày ta khóc cùng thương nhớ. Người chọn cách đến với niềm đau được an ủi và chọn cách ra đi khi mọi thứ chưa kịp tắt hết những niềm vui. Biết làm gì hơn hay chỉ một lần nguyện được rơi nước mắt trong tận cùng điều mà mình không thể tả xiết. Ta muốn ném tự do đi để níu lấy bàn tay người lại nhưng chẳng thể nào nữa, ta muốn không còn là ta, ta muốn mình biết cách dỗi hờn và oán trách, dù người sẽ chẳng bao giờ còn để tâm đến những điều đó. Ta tệ lắm phải không? Có lẽ ta là một đồ tồi thật đúng không? Hay vì ta còn chưa đủ lớn lao, ta chưa đủ những dịu xoa, ta chưa đủ những hiểu thấu và chưa đủ những sớt chia. Có lẽ khi người chọn cách quay lưng với tất cả thì lòng ta cũng xem như một lần nữa chạm mình vào cay đắng. Còn có gì nữa để tin vào cuộc sống…?

Đã có những ngày ta chia tay thương nhớ. Một con đường chẳng thể làm ta nhìn thấy ánh bình minh, một màn đêm không ngăn nổi những ánh nhìn của ta bắt gặp từng viên sỏi. Một gót chân trở về như đeo một gánh nặng trên đôi vai, một cái giang tay tưởng tượng thôi nhưng chỉ là sự giằng xé, một bữa cơm với hai chiếc bát, hai đôi đũa, và hai chiếc ghế ngồi đối diện với nhau. Ta đã chọn cách ăn vội vàng trong sự sợ hãi, ta đã chọn cách nuốt những yêu thương bằng gương mặt yếu đuối. Ta ngủ chẳng được ngon khi không còn đôi mắt ấy nhìn ta, ta không còn muốn thức dậy nữa những ngày mai. Đêm, chỉ là lúc ta với một căn phòng tối, chỉ là khi ta với những nghẹn ngào nổi bão giông.

Đã có những ngày ta quyết định sống mà chẳng cần thương nhớ. Dẫu có thấy người đi bên ai đó thì cũng nhủ thầm là mình chẳng sao, dẫu có thấy người cười thì ta cũng cố gượng mình mà đi tiếp, dẫu có thấy người tay trong tay với giấc mơ không thuộc về ta thì ta cũng chẳng thiết nữa. Rồi ta có cần một điểm tựa thay thế nào đó không? Rồi có lúc nào ta nghĩ mình cũng sẽ chọn cách vô tâm mà sống, rồi có lúc nào đó sau những gì vừa mới trải qua thêm một lần nữa. Còn gì để may vá được đây, còn gì để khóc cùng nhau những khi khó nhọc, còn gì đâu…

Đã có những ngày như thế. Ta không chọn cách ra đi thật sớm và trở về cũng thật sớm. Ta sợ bên mình chẳng còn gì nữa mà hi vọng ở nay mai. Ừ! Ta từng khóc trong vài ngày như thế, từng cảm thấy thương hại và có lỗi với chính mình quá nhiều. Rút cuộc thì sao? Cuộc đời cũng nói rằng ta phải cảm ơn những cơn đau, nói ta phải xin lỗi những nỗi buồn không còn được dấu kín, nói ta phải ân cần hơn nữa điều từ chối. Để mai sau biết đời nhàu nhĩ không thể nào đánh đổ một người đàn ông như vậy. Có thể khóc được thì có thể chịu đựng được, có thể gào thét hay câm lặng thì vẫn phải chọn cách sống một cuộc đời trải qua từng chút một, không phải là thương vay dựa dẫm. Vì ta đã từng có những ngày như thế…

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 5.0/5 (1 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


hiền candy Đặng 2015-04-28
hat giong tam hon
bài viết rất hay mà còn rất thực tế
mong tác giả sẽ chia sẻ nhiều hơn nữa ạ
nhamtran 2015-04-16
Cam 0n kam 0n rat nhju vj nhug paj vjet kua pan.da ch0 mjh c0 h0j traj ngjem nh kam gjak that v0j l0g mjh.nh djeu tu0g chug nhu da lag wen nay p0g s0g laj de mjh pjet y thu0g va tran tr0g cs nay h0n.that su kam 0n panthanh tam.
nhamtran 2015-04-16
Cam 0n kam 0n rat nhju vj nhug paj vjet kua pan.da ch0 mjh c0 h0j traj ngjem nh kam gjak that v0j l0g mjh.nh djeu tu0g chug nhu da lag wen nay p0g s0g laj de mjh pjet y thu0g va tran tr0g cs nay h0n.that su kam 0n panthanh tam.
vananh 2015-03-25
bai nay rat hay,rat phu hop vs tam trang.cua? mih,huhu
giana 2013-08-27
Ai cung can co mot khoang lang trong tam hon fai k?
Quẩy lên