Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Để gió cuốn đi...

sonleanhvn 2012-11-06 17:38 Bài Học Cuộc Sống Comments(8)
Nó đứng dựa cửa sổ, nhìn xuống dưới đường. Nắng thu dịu và ngọt, gió đưa mùi thơm của ổi của nhà nào trồng gần đấy đu đưa khắp nơi. Nó cảm nhận được rằng cuộc sống thật đẹp, thật tươi, ít nhất là từ khi nó quen được anh.
Mọi thứ trước mắt nó như tung tg và sống động. Nó yêu những vật nó nhìn thấy, nó yêu cả cọng cỏ lơ thơ trong cái chậu gần cửa sổ, yêu cả cái rèm cửa, thậm chí yêu cả con gián đang lúc nhúc dưới kia. 17 tuổi thật đẹp, cảm xúc đầu đời cũng thật trong sáng. Nó ngắm mọi thứ xung quanh, thả tâm hồn đang độ biết rung rinh kia lơ đãng giữa trời.

Bất chợt nó gặp hai đứa trẻ, một trai một gái đang tập xe đạp cho nhau. Cậu bé cố gắng giúp cô bé giữ thg bằng mãi nhưng không được. Cậu cố sức ghì lại nhưng khi cô bé đạp đi, xe vẫn loạng choạng ngã. Tập một hồi, cô bé dường như đã thấm mệt, dùng dằng dựng xe sát vỉa hè, ngồi lấy bánh trong balô ra . Cậu bé im lặng sửa lại chiếc xe cho ngay ngắn, ngồi cạnh cô bé im lặng, thi thoảng lấy tay quệt những giọt mồ hôi trên trán.

Nó nhớ đến anh. Những khi nó dỗi hay làm một cái gì đó không được, nó thường gạt qua một bên. Nhưng anh luôn tìm mọi cách động viên nó, an ủi nó. Nó như cô bé kia, lắc đầu nhõng nhẽo, nó không có một ý chí bền bỉ, vì thế nó hay thất bại. Nhiều lúc, nó gục khóc bên vai anh, được anh khuyến khích nó hãy cố gắng, nhưng nó không bao giờ thử lại. Nó sợ sự vấp ngã, nó sợ sự đau đớn. Những lúc ấy, anh chỉ biết vỗ về nó như một chú mèo con, xoa dịu nỗi đau trong nó rồi ôm nó vào lòng chỉ để tạo sự tin tưởng. Đối với nó, thế là quá đủ.

Nó phát hiện ra rằng hai cô cậu ấy hay tập chạy xe ngay tầm mắt nó, dưới con đường kia, vào mỗi chiều. Nó thích thú với hình ảnh ấy, nó thích vẻ mặt ngây thơ của hai đứa trẻ. Nó cứ nghiêng đầu nhìn hoài. Cô bé luôn xinh xắn với hai gò má phúng phính, hồng hồng, thích mang đôi giày p bê màu xanh da trời. Cậu bé thì ít nói nhưng có ánh mắt biết cười thường nhìn cô bé trìu mến. Có lẽ, bọn chúng đã thân từ nhỏ, nhà gần nhau đâu đây. Nó định đến khi nào đấy, cô bé biết đạp xe rồi, nó sẽ tặng kẹo bánh cho hai người bạn nhỏ luôn cười rạng rỡ ấy.

Một hình ảnh thoáng qua nó. Anh vừa chạy qua. Nhưng, nó dường như không tin vào mắt mình, người ngồi sau anh là ai ? Họ cười đùa vui vẻ với nhau. Những ngón tay anh đan xen bàn tay lạ. Có thật không? Nó choáng. Nó sốc. Chiều về nhàn nhạt. Những đám mây tan ra, nhòe đi. Nó bần thần. Chắc có thể là chị hay em gái gì đấy thôi. Nó tự nhủ. Nó đâu biết rằng, anh không biết được sở thích mới của nó: Ngắm mọi thứ qua cửa sổ. Và, đó có thật hay không? Nó gọi cho anh...
- Anh đang ở đâu thế ?
- Ơ hay...cái con bé này, anh đang ở trường, chứ ở đâu nữa?
- Vậy à? Tối nay anh gọi cho em nhé!
- Okie.

Có thể nó lầm. Có thể nó lầm. Và nó mong ước là nó lầm.
- Chiều nay anh có đi đâu không?
- Không, anh ở trường cả buổi đó chứ.
- Em hỏi anh Toàn rồi. Anh nói dối.
-.... - Im lặng
- Em biết mọi chuyện rồi. Cảm ơn anh vì tất cả.


Nó cúp máy. Nó co rúm người lại một góc phòng. Nó muốn hét thật to. Người nó yêu thương lại lừa dối nó. Lòng người thay đổi nhanh vậy sao? Sáng vẫn còn tốt đẹp, chiều đã vội quay đi ngay. Một cơn mưa đầu thu nhẹ rơi xuống. Nó mở toang cửa sổ. Mặc gió lùa vào. Mặc mưa bay vào hỏi thăm nó. Nó khóc nhiều. Vậy là cái mong ước kia của nó ở tầm xa xôi quá...
Để gió cuốn đi...

Nó nhìn ra khoảng không mỗi khi chiều xuống. Vẫn là ngắm mọi thứ qua cửa sổ. Nhưng dường như áng mây kia nằm im. Nhưng dường như đám cây kia đã không còn xanh mơn mởn. Con gián đang cố gắng vùng vẫy kia thật đáng ghét làm sao. Mắt nó ướt ướt. Nhưng rồi nó cũng được an ủi phần nào, hai người bạn nhỏ của nó vẫn đang cố sức tập đạp xe. Lần này cô bé có phần tiến bộ hơn. Cô đạp được khoảng độ 3m rồi mới chống chân xuống trong khi cậu bé vẫn cố gắng giữ thg bằng cho cô bé. Bất chợt, cậu bé tuột tay, cô bé đạp đi vấp phải hòn đá, ngã xuống đường. Vừa thổi những hạt cát trên đầu gối vừa bị té trầy xước của mình, cô bé khóc om lên. Cậu bé luống cuống xin lỗi, dựng xe lên cho cô bé. Thế nhưng cô bé vẫn giận dỗi bỏ đi.
- Tớ không chơi với cậu nữa.
- Tớ không cố ý thật mà
- Giọng cậu bé thành khẩn.
- Cậu nói dối.

Nó biết cậu bé kia quả thực không cố ý, nhưng ánh mắt của cô bé khiến nó nghiệm ra một điều: Dựa dẫm mãi vào người khác không bao giờ nhận được kết quả tốt đẹp. Khi vấp ngã rồi phải biết tự đứng dậy, khi đau cũng không trách ai được vì đó là kết quả do mình bất cẩn hay chưa tập trung thực sự vào việc làm đó. Nếu cô bé nhìn trước đường mình sắp đi có hòn đá to đang cản đường, cô bé sẽ xuống xe, nhặt và bỏ nó ra bên đường. Cậu bé dẫu có tuột tay cũng sẽ không vấp ngã đau như thế. Cũng như nó. Nếu nỗi buồn về anh cứ mãi rối ren trong lòng, nó sẽ không thể dễ dàng tập trung vào một việc gì đó.

Nó chợt cảm thấy lòng nguôi ngoai. Nó nhớ đến những kỉ niệm thật đẹp của mối tình áo trắng đầu đời. Nó cười. Anh vẫn bên nó đấy thôi. Anh đâu có mất đi đâu. Chẳng qua là bây giờ anh có "sứ mệnh" mang yêu thương đến người khác, mang hạnh phúc đến người nào đó. Hạnh phúc là khi mang hạnh phúc đến cho mọi người. Nó nhẹ nhõm trong lòng. Thời gian sẽ giúp nó mang những nỗi buồn hòa vào trời đất, thấm đượm từng cành cây, con vật khi đất trời vào thu. Thu buồn thật nhưng khi người vui, thanh thản thì cũng sẽ cảm thấy mùa thu thật nhẹ nhàng lãng mạn thôi.

Hôm nay nó mở toang cửa sổ và hít không khí trong lành thật nhiều. Mọi thứ đã ổn. Nó nhìn xuống dưới đường, định mang hai con thú nó vừa đan xong hôm qua tặng hai bạn nhỏ.Thế nhưng nó chợt sững người lại. Kìa, cô bé cố gắng tập xe một mình. Dù rất khó kh nhưng cô vẫn không nản.Vài lần té rồi đứng dậy, cô bé lại đạp tiếp. Và...nó nhận ra một điều: Không có cậu bé ở phía sau giữ thg bằng như trước nữa....
Chỉ là những cảm xúc đầu đời cả mà thôi. Cố lên nhóc con, vượt qua nào, thất bại chưa có nghĩa là kết thúc mà! Vả lại, đời còn dài, mi còn sẽ phải yêu nhiều người lắm đấy!

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


loanthanh 2014-06-17
Cuoc song doi khi minh can dioc ao do quan tam, mot ai yeu thuong minh hom nua...tat ca la ky niem va hay song voi hien tai ma thoi...
kjeucaosulj 2013-01-29
Chj kan c0 njem tjn va nghj luc la ta se lam dk th0j. C0 len ban nhe !
sakura 2012-11-11
hat giong tam hon
: Dựa dẫm mãi vào người khác không bao giờ nhận được kết quả tốt đẹp. Khi vấp ngã rồi phải biết tự đứng dậy, khi đau cũng không trách ai được vì đó là kết quả do mình bất cẩn hay chưa tập trung thực sự vào việc làm đó. Nếu cô bé nhìn trước đường mình sắp đi có hòn đá to đang cản đường, cô bé sẽ xuống xe, nhặt và bỏ nó ra bên đường. Cậu bé dẫu có tuột tay cũng sẽ không vấp ngã đau như thế. Cũng như nó. Nếu nỗi buồn về anh cứ mãi rối ren trong lòng, nó sẽ không thể dễ dàng tập trung vào một việcnao dodoan nay hay that do."dua dam vao nguoi khac ko bao h co kq tot"
le 2012-11-10
vuot wa nhung noj dau,kho khan trg cs wa that rat kho.nhug neu b lm dk djeu do thj b da vuot wa dk chjnh cn than m.
mai 2012-11-09
Bỏ qua tất cả và sống tốt ! Nói thì dễ nhưng thật sự là rất khó
Quẩy lên