Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Độc thoại...

Phan Tâm 2012-12-05 21:35 Bài Học Cuộc Sống Comments(8)
Người ta cứ ru nhau bằng những tình cảm cách xa vời vợi, vì người ta cô đơn trong cuộc sống đầy áp lực này. Người ta thi nhau chạy chốn vào một miền đất khác, dẫu chỉ là những ảnh ảo trên sa mạc hóa sừng. Người ta tự tô vẽ lên những gam màu rực rỡ, người ta tự mình làm cho nó nở hoa. Để rồi có một ngày người ta sợ mình thức dậy, sợ mình phải trở về với thực tại và những ám ảnh cuộc đời.

Người ta ôm nhau bằng những cái ôm ảo ảnh, người ta hát cho nhau nghe bằng những bài hát vọng, người ta cho nhau say bởi những lời yêu thương mật ngọt xa xôi, phía sau màn hình người ta tự cười tự khóc và tự mình ôm lấy con tim khi người ta đau. Tất cả mọi thứ nhiều khi chỉ nằm trong một vùng tưởng tượng nào đó, nhưng sao người ta vẫn thích được đắm chìm. Có lẽ vì người ta cô đơn.

Một buổi chiều tôi lang thang ngoài phố. Mùa Đông lướt qua vai áo một chút lạnh, chút mưa. Tôi thấy thèm một ly trà hoa cúc trong một quán quen có tiếng đàn guitar của cô nàng áo màu hoa cải. Giọng hát rất ấm của một anh chàng quyện vào khoảng trời riêng ấy. Những bông hoa bên ô cửa rung rung cùng gió. Cuộc đời và những khoảnh khắc lắng chìm. Đôi khi tôi cũng muốn quên đi những xô bồ cuộc sống để đến một nơi yên tĩnh. Đôi khi tôi cũng xóa đi một vài thứ khiến con tim tôi chạnh buồn. Góc quán ấy, tôi ngồi một mình bên tách trà mà người bồi bàn đã bỏ thêm chút muối. Tôi nghe mằn mặn một giọt sầu nào rơi rơi. Đôi khi tôi cũng lắng nghe tôi, nghe những điều tỉ tê của thời gian phả vào nỗi nhớ.

Tôi là người nhạy cảm, nhạy cảm đến yếu đuối. Tôi cũng là một người ương ngạnh và bướng bỉnh. Cuộc sống bây giờ không tồn tại trong một mặt phẳng giản đơn như ngày xưa nữa. Cuộc sống tạo ra áp lực và con người muốn bứt ra khỏi nó, muốn chạy trốn nó vào một thế giới của ảo ảnh, của những tình cảm tựa hồ như ảo ảnh. Đừng kỳ vọng quá nhiều, đừng đặt niềm tin quá nhiều, đừng trao đi quá nhiều. Nếu như mình không sợ một hôm nào đó bất chợt phải thốt lên: Vì sao lại thế?
Độc thoại...

Cuộc sống dạy tôi phải đứng dậy trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Có những lúc bàn chân tôi cũng mỏi rã rời và muốn tìm về một chiếc ghế đá công viên khoảng trời nào đó. Có những lúc tấm thân tôi cũng muốn chạy về nhà nằm im trên chiếc giường. Có những lúc tôi cũng muốn nhắm mắt để không phải nhìn thấy những chua chát trong mặt trái của lòng người.

Tiếng thở dài nhiều khi nghe cũng thật là dễ chịu. Nó giúp ta thả vào không khí cái cảm giác nào đó không vui. Ai mà chẳng có lúc buồn cuộc đời điều gì đó, ai mà chẳng có lúc buồn lòng người. Ngoài những thương yêu còn có cả những ích kỷ, ghét ghen, dã tâm... tóm lại là tất tần tật những cái gì người ta nghĩ ra được để làm hài lòng cái tôi của mình. Nhưng thế nó mới là cuộc sống.

Cuộc đời là cõi tạm. Một ngày nào đó có thể sẽ thấy tấm thân mình nằm im bất động mà tai còn nghe những nức nở nghẹn ngào. Rồi mình sẽ bay lên giữa lưng chừng và tan ra như chưa từng có mặt. Trong những trang cuộc đời. Cảm ơn những yêu thương còn lại. Ở bên kia, có những cái cười còn say men hiếu thắng. Ở bên này, có một tấm gương soi lại những tầm thường.

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


sakura 2013-05-29
Đưog ky vong wua nhjeu .đung đat njem tjn wua nhjeu .đưng trao đj wua nhjeu đe ta ko wua đau khô khj nhưng đjeu mjnh đat njem tjen
fushigawa 2012-12-27
Ý nghia. Giúp mọi người sống tốt hơn
lehuong 2012-12-06
Hay ve cho m mot buc trah tuoj dep ve cs dug lam cho no xau dj b ha!
co ba la 2012-12-06
aj cug sog va ko aj co cuok sog jog nhau ca ...vay nen hay tjm cho mjh caj mjh thjk, cai gan guj ... caj yeu thuong ...
my ngoc 2012-12-06
m thay cs cug co nhju djeu lam m met moj doj luk ko bjk tjm ra loj dj nao fu hop ca nhug du sao thj cdoj van dep sao hjj
Quẩy lên