Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Đời mệt nhoài với những mớ trả vay

love4you 2013-11-24 00:53 Bài Học Cuộc Sống Comments(4)
Đêm đến, tôi thả mình vào một góc lặng lẽ. Nhấm nháp thứ cảm giác cuối ngày trong khoảng không riêng của mình. Có ai biết rằng tôi vẫn khóc khi nụ cười tròn trĩnh ngoài gương mặt kia. Mệt quá thân ta này,…!
Có những mớ nợ vay từ muôn kiếp nào cứ kéo nhau đến mà đòi ta từng ngày một. Bao năm trôi qua, tôi vẫn lặn ngụp với khoản nợ không biết đã vay từ bao giờ.

Nợ cuộc đời đã cho tôi biết đến nó
Nợ tình thâm đã tạo ra tôi trên cõi đời này
Nợ anh, nợ em, nợ tất cả những người xung quanh mình cho tôi tiếng cười và cả giọt nước mắt.


Nhiều lần tôi muốn trở thành đứa quỵt nợ, để tôi có thể trốn chạy thật xa. Bỏ lại sau lưng những tiếng réo gọi tên mình. Tôi không muốn ai biết đến tôi, hay nghĩ rằng tôi vẫn hiện hữu trên thế gian này. Chấp nhận sự đơn độc hơn là loay hoay mãi với những món nợ. Tôi xem mình như con kiến bé nhỏ, cần mẫn tha từng mẫu bánh vụn đem chất trong tổ. Để rồi từng con Kiến Càng lại mặc nhiên đạp đổ và ăn sạch sẽ, chẳng chừa lại một chút dư thừa. Tôi cứ thế đi nhặt nhạnh, và nhìn lại cái tổ rỗng của mình trong tiếng nấc nghẹn.
Đời mệt nhoài với những mớ trả vay

Tự hỏi có bao giờ một trong những Kiến Càng ấy có xót thương cho thân tôi, có nghĩ đến cho sự vất vả bao năm qua của tôi, có cảm thông cho sự cố gằng từng ngày của tôi để tạo ra một giá trị tốt đẹp của cuộc sống. Sao họ có thể tàn nhẫn giẫm lên nó, bứt tử biết bao niềm hy vọng đang nhen nhóm trong tôi. Có bao giờ họ biết rằng để có mẫu bánh vụn ấy tôi đã phải đấu đá với cả Bọ hung, gián và chuột. Và để có thể về đến tổ của mình, chú kiến nhỏ chẳng còn nguyên vẹn lành lặn như ban đầu nữa. Chú kiến tự hỏi rằng vì cái gì mà nó phải đánh đổi như thế?

Một lời trách cứ tôi cũng không thể mở miệng, hé răng ra được. Cảm giác dường như mình trở thành người câm giữa những lằn roi của cuộc đời. Không khóc được, không nói được không có nghĩa là tôi mất cảm giác buồn, vui, thương, ghét. Mà là tôi chấp nhận số phận đã đặt để cho mình. Tôi hiểu rằng Nếu là nợ thì hãy cứ đón nhận và trả cho xong.

Đêm chìm dần trong từng nhịp thở, nghe sóng mũi cay và bầu mắt nặng trĩu giọt buồn. Tôi chẳng muốn hỏi “Tại sao? Tại sao người cứ làm tôi phải khổ thế này?” thêm một lần nào nữa. Vì tôi đã nhận ra câu trả lời Tại vì nợ thế thôi.

Có đôi khi giấu mình trong góc tối
Nghe côn trùng cười nói thế mà hay
Đời mệt nhoài với những mớ trả vay
Ta tự hỏi bao giờ thôi trĩu nặng.

Dù đôi khi vẫn muốn hét to thật to Ta đã mệt mỏi lắm rồi, cuộc đời ơi!

Ngọc Thưa

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


đôi măt buôn 2013-11-26
hat giong tam hon
:( cảm gia´c that buon....
côpé 2013-11-25
Cđời thât mêt mỏi nếu như toàn là nh mớ trả vay.Kảm jác phjền não,năg triu tr0g tâm trạg.Khô vs đời...Haizz
classic 2013-11-24
Mog kết bạn vs mn qua sdt 0982262987 Bạn nào ở bmt daklak thì càg tốt...Hi
ngọn lửa thiêng 2013-11-24
Mong kết bạn với mn...Bạn nào ở bmt daklak thì càg tốt :)
Quẩy lên