Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Đơn giản là hôm nay muốn kể

sunnynguyen 2015-04-27 21:26 Bài Học Cuộc Sống Comments(30)
Tôi đọc lại những tin nhắn của một người bạn lần cuối. Tôi đã từng rất nâng niu chúng, tôi giữ chúng trong một tập tin bí mật của bộ nhớ điện thoại thế mà giờ đây tôi chỉ còn lại vài giây để đắn đo là xóa hay không. Một người tôi chưa bao giờ dám nắm tay dù đã từng một lần dựa vào vai họ. Một người sẽ mãi là quá khứ nhạt nhòa với những yêu thương rất khó nói ra. Một người đã thật xa ra ngoài tầm kiểm soát. Xóa.

Tôi không có đủ dũng cảm ghì chặt yêu thương lại khi vốn dĩ nó không thuộc về mình. Tôi biết rồi sự không kiên định của tôi đôi khi sẽ khiến tôi lung lay những ngày sau tới. Bởi tôi biết duyên thì cần đúng người và đúng lúc. Biết đâu chỉ là cảm xúc thoáng qua của tôi và tôi chắc chắn rằng bây giờ chưa phải là lúc. Lạc quan, tôi sẽ để những gì về đúng vị trí của nó, cũng không cần phải cạo xóa những vết tích làm gì. Tự động khi không còn cảm xúc thì chúng cũng phai màu theo.

Tôi rất ít khi kể cho ai nghe về mình, về gia đình mình. Có một khoảng lặng mang tên tôi. Những mảnh ghép rời rạc mà tôi bưng bít để che giấu đi nỗi ám ảnh. Nơi tôi gọi là gia đình nó không yên bình như cách những người bạn vẫn nghe tôi gọi. Hồi bé nhà tôi nghèo lắm, bây giờ vẫn vậy. Điều tôi học được từ cha mẹ là những tiếng cãi vã diễn ra thường xuyên mà nguyên nhân chủ yếu là tiền.

Tuổi thơ tôi được khoác lên màu của máu, màu của nước mắt, màu của sự hy sinh thằm lặng và sự im lặng đến đáng sợ của những gương mặt bà con ruột thịt. Vì những lỗi lầm của nhau quá dày, vì sự dằn vặt không ai thấy, vì không biết không hiểu nhau và nói rõ ràng hơn là không ai có cho mình một khái niệm dựng xây nên đã từng có lúc ba mẹ tôi chia tay. Tôi những tưởng cuộc sống sẽ bước sang một trang mới nhưng không, họ quay lại với nhau.Quay lại bằng sự giả tạo, sống với nhau bằng thứ tình yêu giả mạo, họ không thấy mệt mõi hay sao.

Họ sợ tôi vì không có đủ cha mẹ như người ta nên tôi tủi thân, tôi hư hỏng. Điều này ba tôi từng thấy ở anh tôi khi ông và mẹ của anh tôi chia tay. Họ sợ không đủ sự chăm lo từ hai phía nên tôi sa đà tôi gục ngã. Mười mấy năm tôi gạc nước mắt để sống, để đi, để làm và để chứng mình là tôi mạnh mẽ, tôi có thể làm tất cả. Mười mấy năm là nỗi ám ảnh trong tôi không bao giờ nguôi. Tôi quen rồi cái cách đi vay tạm hạnh phúc của người khác. Mười mấy năm trôi qua là mười mấy năm tôi ít ở nhà mà toàn lê la qua nhà bà con hay những nhà hàng xóm lân cận.

Có lần giáo viên nào hỏi tôi hạnh phúc là gì. Tôi đứng hình vài giây để có thể trả lời một cách khó khăn và đứt quãng câu hỏi đó. Tôi nhìn xung quanh, cái thứ hạnh phúc mà những người bạn tôi đang trả lời tôi nghe lạ lẫm quá. Hạnh phúc của tôi là ra khỏi nhà, ở nhà người ta. Nơi tôi gọi là nhà thì không có định nghĩa được khóc khi buồn, khi ức chế và khi bị áp bức nhiều hơn thế. Nơi tôi gọi là nhà thực ra chỉ là cái vỏ bọc cho một gia đình trên đã tan vỡ. Tôi quen rồi cái cách tỏ ra thản nhiên khi chiến tranh gia đình xảy ra bởi vì tôi biết tôi có nhúng tay vào can ngăn hay ngồi một chỗ để khóc thì sẽ có chuyện.

Dần dần tôi quen với cách che giấu cảm xúc. Lúc vui, lúc buồn, lúc bất đồng, lúc thất vọng, lúc tinh thần đang ở trên đỉnh cao thì gương mặt cũng chỉ có một trạng thái. Nhưng không phải thế mà tôi đánh mất con người của mình. Tôi nhận ra rằng tôi đã quen sống chung với nỗi buồn từ lâu nên dù có gặp chuyện gì bất công thì tôi vẫn có thể bình yên mà vượt qua được. Tôi nhận ra nhờ thế mà tôi thấu hơn bao giờ hết những nỗi đau người khác mà có lẽ bạn bè cùng tuổi ít nhận ra.
Đơn giản là hôm nay muốn kể

Tôi hiểu rằng cuộc sống có nhiều lắm những nguyên tắc bất ngờ mà tôi còn chưa vỡ lẽ. Và lúc này, hơn bao giờ hết tôi biết mình có thể im lặng và lắng nghe ai đó nói thật nhiều dù không thể cho họ lời khuyên hay tìm cho họ một hướng đi mới. Và tôi hiểu nhiều hơn về tiền, về trách nhiệm.

Không phải tôi lúc nào cũng mạnh mẽ và tràn đầy nghị lực sống. Đã từng có lần tôi tìm đến cái chết nhưng thượng đế đã trả tôi lại với thế gian. Nó để lại một vết sẹo nhỏ nơi đuôi mắt trái và khiến tôi hối hận không ngừng. Đã từng có lúc buôn thả nên bạn bè đôi khi bất ngờ bắt gặp tôi đang đi ngoài phố với một anh chị gian hồ nào đó. Qúa khứ chỉ là quá khứ, tất cả chấm dứt khi tôi bắt đầu những kỳ thi cuối cấp hai. Ai cũng từng có kẻ hở trong tâm hồn, đâu phải ai cũng đều toàn vẹn và đâu phải ai chưa từng lần nào phạm lỗi sai. Liệu rằng khi biết hết về tôi thì những người từng rất quan tâm và lo lắng cho tôi sẽ tha lỗi cho tôi chứ.

Tôi không còn đặt quá nhiều niềm tin hay tình yêu về một con người nào nữa dù tôi chưa một lần yêu ai. Yêu đúng cái nghĩa trọn vẹn là tình yêu hai người từ hai phía. Tôi chỉ dám đặt niềm tin vào chính bản thân mình vì tôi tin tôi không bao giờ phản bội tôi. Người ta nói tôi e dè, nói tôi nhút nhát. Tôi lại thấy mình chủ động nắm tình hình một cách có tự giác trước những cám dỗ tuổi mới lớn.

Cha mẹ đều có những khó khăn riêng. Đôi khi tồn tại trong họ là những thứ rối rấm đan xen mà một đứa như tôi không bao giờ hiểu hết được. Tôi hiểu rằng không có sự phân cách về đúng sai một cách tuyệt đối trong cuộc sống. Ai cũng cần có một khoảng trời riêng để lắng lòng nên tôi đâu có lí do gì mà trách cứ khi biết cha mẹ tôi đâu chỉ dành trọn vẹn cho nhau. Tôi chỉ buồn rằng tại sao họ không tách nhau ra dù sau đó sẽ nhiều lắm những sóng gió nhưng sẽ tốt hơn là nỗi lo sợ và ám ảnh cứ tồn tại trong tôi hằng ngày. Nhiều thứ thật khó.

Cảm xúc luôn cần thiết trong cuộc sống. Tôi không phải loại người vô cảm, tôi chỉ là quen kiềm chế mình thôi. Những cảm xúc thật của tôi chúng nằm trong những bức ảnh mà tôi chụp. Cảm xúc thật của tôi là những bài blog mà tôi viết. Đôi khi trở nên quá nhạy cảm. Tôi coi các album và blog của tôi như một cuốn nhật kí. Chúng có thể làm tôi nhớ lại những suy nghĩ, cách nghĩ,năng lượng của tôi khi thực hiện chúng. Nhiều người nghĩ tôi kiêu căng, tôi nổi loạn nhưng tôi là một con người rất nhẹ nhàng. Đôi khi người ta thường phóng đại và hiểu lầm những gì tôi làm. Nhưng không sao cả, nếu tôi làm đúng thì dù có bị ai cố tình hại sau lưng thì tôi cũng không chết được.

Tôi, một cô bé hay cười và mang một gương mặt ma mị. Thế nên dễ làm cho người khác sợ từ cái nhìn đầu tiên. Tôi biết rằng có những người hiểu tôi và quen tôi với cái vẻ lạnh lạnh đơ đơ và nói chuyện thẳng thắng đó luôn ủng hộ tôi. Cái gì cũng cần có duyên, tôi biết rằng một ngày nào đó thì ai trong số họ sẽ rời xa tôi nhưng hơn lúc nào hết tôi muốn cảm ơn vì tất cả. Hôm nay đơn giản là tôi muốn kể thôi.

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 4.5/5 (4 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


phan nga 2013-05-27
No comment
hohiduyen 2013-05-27
Cam on b vi bviet nay! :)
sakura 2013-05-27
hat giong tam hon
hay geart!!!!!!!!!!
Ông trùm 2013-05-27
Hay thât.giong cuoc đơj thăng ban than mjnh.luc dau cư ngj cam xuc cua 1 thang ctraj
lime 2013-05-27
Bviet ngo ngan qua doi.hz
Quẩy lên