Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Gửi hương cho gió

Phan Tâm 2013-01-21 23:23 Bài Học Cuộc Sống Comments(8)
Tặng em này, người em phố Hội, chút nắng vàng Phương Nam dịu ngọt mà tôi vừa cất giữ đêm qua, mong là cũng sưởi ấm cho em được ít nhiều vào những đêm trở gió. Nghe em nói Hội An mùa này lành lạnh, xuyến chi mọc đầy, mọc trên ngói, bên vệ đường, mọc sát đồng lúa. Tôi chưa hề thấy xuyến chi nhiều đến thế, chắc là đẹp lắm, phải không em? Này cô em phố Hội, nhớ một lần gửi vào cho tôi nhé, để tôi được nghiêng mình nâng nhẹ một đóa xuyến chi mỏng manh, phả một làn hơi ấm áp lên những sợi tơ trời, rung rinh, để thấy yêu đời một đỗi!

Tự nhiên muốn nắm tay em đi lễ chùa Cầu, đứng kề bên em, chốc chốc liếc qua lại thấy em lâm râm khấn nguyện mà đôi môi mỉm cười, một nụ cười rất là xuyến chi, hì! Này cô em phố Hội, em ước gì trong xuân mới mà mỉm cười cứ như tơ trời thế? Làm lòng tôi như có ai đang phả vào một làn hơi rồi đây này…

Để rồi khi em dắt tôi đi dọc con sông Hoài thơ mộng, lần tìm vào một con hẻm nhỏ mới tới được quán café quen thuộc, nhìn em vân vê mấy lọn tóc rối mà í ới gọi cho mình một tách café sữa nóng rồi quay phắt qua tôi, giương đôi mắt to như hai hột nhãn nhìn tôi rồi bảo uống gì kêu luôn, thôi café đen nhé rồi lại tự mình hớt hơ hớt hải bảo chủ quán pha thêm ly café đen, tôi chỉ còn biết lắc đầu cười mà chẳng làm gì được. Này cô em phố Hội, tôi không uống được café đâu!

Vậy mà tôi vẫn nhấm nháp cái thứ nước đen xì lì ấy, thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, ngoài cái vụ hơi chóng mặt, ít ra tôi cũng thấy mình…men ra được một tý! Em cười tít cả mắt khi tôi chia sẽ điều giản dị ấy cho em nghe. Rồi đôi mắt nhanh chóng mơ màng nhìn ra khoảng trời vuông vắn từ khung cửa sổ nhỏ chi chít dây leo, em kể về một quán café của riêng mình, nơi có những giá sách và mỗi ngày lại phát một chủ đề nhạc nào đó, có thể là Trịnh, có thể là Dương Thụ và có lúc là Whitney Houston cũng không chừng, miễn là em thích.

Tôi bật cười thích thú. Này cô em phố Hội, chắc em không biết đâu! Tôi cũng có chung cái ước mơ với em đấy! Tôi cũng đã từng mơ cho mình một quán café nho nhỏ để mỗi chiều tan sở, tôi lại có một nơi để về mà...lượn lờ Facebook! Nói chung cũng là tại vì bởi cái thời sinh viên chuyên đi câu trộm wifi hàng xóm mà lúc nào cũng dính pass nên đâm ra cay cú suốt đó mà, hì! Rồi thêm nữa này, mỗi tối cuối tuần sẽ có một vài bạn đánh guitar đến để giúp vui và tôi sẽ hát Bức thư tình đầu tiên tặng cho cô bạn gái. Quán café của tôi cũng hay hay đấy chứ, phải không em!
Gửi hương cho gió

Ngoài kia nắng đã lên cao, trải vàng một khoảng mênh mông, thế là tôi mất toi một buổi sáng để ngồi tỉ tê về những thứ chưa bao giờ là sự thật với tôi, tính cho đến thời điểm hiện tại. Đối với em, viết cho để đừng quên tiếng con người, còn đối với tôi, viết là để cho những ước mơ đừng thui chột. Một cách để tôi nuôi lớn những ước mơ con ấy mà! Tôi không biết sẽ đạt được nó vào lúc nào, nhưng nuôi dưỡng được ngày nào hay ngày đó, rồi cũng đến lúc nó trở thành hiện thực thôi mà, phải không?

Rồi sẽ có một ngày, tôi sẽ đến thăm em, ngồi trong quán café xinh xinh ấy, lắng tai nghe Whitney bé nhỏ của tôi thủ thỉ and I...will always love you... rồi nhìn em cười khe khẽ, tay mân mê một đóa xuyến chi đặt hờ lên bìa cuốn Cánh đồng bất tận, tôi đang cười tình đấy, cơ mà, chắc em không biết đâu!

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


nam 2013-04-17
Tinh cam,nhe nhang,lang man
mai 2013-01-25
hat giong tam hon
Tình cảm nhẹ nhàng quá! Gửi tác giả bài viết: giữ cảm giác trong sáng ấy mãi nhé!
h 2013-01-22
Hôj an ko đep,thơ mông như cac pan ngj đâu.con 1tg ngâm nưa
xuan 2013-01-22
Sao pog dung nho nha nhju zaj   doj sjnh vjen that kho chj mog mau ra truog
xuan 2013-01-22
Chang haz j ca chj co paj mot loj khen la do2 dc
Quẩy lên