Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Không thấy lối đi...

kakiem 2013-10-19 15:48 Bài Học Cuộc Sống Comments(9)
Đã mỏi gối lắm rồi, đường dài vạn dặm, những khởi đầu muốn khóc mất thôi. Ừ! Biết là cuộc đời gian khó, học hành xong chưa chắc chạm thành công. Ừ! Biết là mọi bước đi đầu tiên đều ngập ngừng và vấp hoài mệt nhoài thân xác…

Biết hết, hiểu hết và âm thầm chấp nhận, ngã rồi đứng lên, thất bại rồi làm lại từ đầu, nhưng càng đi càng thấy mình yếu ớt, cả ngày rong ruổi mọi tuyến đường thành phố; đi nắng, đi mưa và có cả về khuya… Thế nhưng rồi vẫn không tìm thấy cho mình gì cả, ngoài cái lắc đầu lạnh lùng của những nhà tuyển dụng.

Sáng thức dậy mang hồ sơ đi, đến nơi ta bảo hết tuyển rồi em nhé! Hoặc tương tự như là không có tuyển, quen biết thì xin không gửi gắm thì về. Á! Cái sự đời tréo ngoe, học để làm gì vậy nhỉ, nhân tài như lá rụng dưới chân, chẳng thể làm gì khi một thân nơi thành thị, mòn gót giày tìm mãi chẳng ra. Tất cả các ngành nghề liên quan đến truyền thông báo chí, hay truyền hình giảng dạy… mọi thứ cứ như thế sinh ra là để cho người khác. Cảm thấy mệt nhoài muốn bỏ xứ đi xa…

Đã có những ngày muốn chạy về với gia đình, ngã vào lòng mẹ nghe bình yên rũ trên từng thớ thịt, thèm bờ vai yên ấm không gợi chút bon chen và phiền muộn và ngắm hoa khế rụng trên từng giấc mơ con thời tấm bé để quên đi những gian khó đầu đời.
Đã có lúc thế đấy, đã mong như thế đấy và đã từng muốn là kẻ bỏ trốn khỏi cuộc đời mà đi đâu cũng toàn là thất bại, học ở giảng đường thì muốn nhức đầu nhưng về thực tế lại buông xuôi.
Không thấy lối đi...

Trong những lúc này lời khuyên; cố gắng, hi vọng đừng bỏ cuộc, phút chốc nghe thành những câu từ nhạt thếch, nó sáo rỗng và làm nghĩ suy thêm chết đuối bởi vì đời đâu cần câu chữ nói suông.
Tôi lại đi… đi trên lối mịt mờ…
Không thấy lối cỏ thì che, đường thì ướt, mặt trời không thấy dạng...

Trên lối đã đi hơn một năm trời, chả thấy gì ngoài những tả tơi, lương tháng bèo nhèo nuôi không nỗi cái dạ dày âm ỉ đói meo…

Ừ! Thì đời nó hay phủ phàng, tôi lại quay ra trách mình không đủ giỏi để người ta gọi mình là “thành viên chính thức”. Nhưng thật là lạ lùng nếu gọi tôi là người không đạt yêu cầu, một số người nói với tôi; cơ hội chưa tới, chờ và tiếp tục… Ừ! thì hiểu những gì họ nói, nhưng đâu ai biết đầu gối có đêm mỏi lê không nỗi, óc có khi đã nổ tan tành, tay chân rã rời, tim mỏi nhừ nhịp đập… Ừ! Lại đi vì chưa tới đích, lại ngẫn đầu nhìn phía trước đầy mưa...

Tôi lại đi tiếp…
Không được phép nghĩ rằng mình không còn cơ hội.
Không được có ý định bỏ về trốn thực tại với gam màu xám xịt… phải tiếp tục như cách mà mẹ từng dặn dò ngày đi học; Đời có thể không như con mong muốn nhưng phải hiểu rằng kiên trì và nỗ lực sẽ có ngày con chạm đích thành công…
Phải nghĩ như thế dù đường đi phủ đầy gai góc, gót giày rách bươm và mỏi mệt vì đời…

Tặng cho Hoa Thược Dược và cho bạn bè tôi
San San

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 3.0/5 (1 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


binh 2014-04-05
se di ve dau khi di het duong ma ko tim thay gi ?
lụa 2014-03-10
đồng tâm trạng
hiền 2014-02-12
hat giong tam hon
tâm trạng mình trong suốt 2 năm nghĩ lại mà thấy nản
dung dung 2013-12-30
giong minh qua !  dang buon va ko biet dj ve dau
tusuong 2013-11-13
Cuoc song day bat cong the day...cuoc song bon chen,ganh đua.đô kị....
Quẩy lên