Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Ký ức một mùa hoa

Phan Tâm 2012-09-22 13:51 Bài Học Cuộc Sống Comments(13)
Lang thang trong hoàng hôn nơi xóm vắng, nhìn những bông may mọc đều nhau trải dài theo triền đề xa tít tắp cuốn tầm mắt tôi tới tận chân trời. Xa cách bấy lâu, ngỡ tưởng tôi đã quên đi một loài hoa bình dị, quên đi vẻ đẹp bình yên của xóm vắng lúc về chiều, quên đi người bạn ấy...Gió đã hát cho tôi nghe, và cỏ may đã nhắc cho tôi nhớ...nhớ về...Ký ức...một mùa hoa

Ngày nhỏ, tôi hay đi hái hoa cỏ may về để nội nấu làm nước uống. Nước được nấu ra từ thân những bông cỏ may có vị ngọt của cây cỏ, vị mát của mầu xanh thiên nhiên, vị đậm đà của đất...Rất ngon!
Không biết tự bao giờ, tôi đã yêu hoa cỏ may. Có lẽ tự cái buổi dầu tiên, tôi cắp rổ men theo triền đê, hái từng bông cho đến lúc đầy. Nhìn những bông may đẹp, tôi xót xa nghĩ đến lúc chúng phải vào nồi rồi hỏng mất. Nhặt từng bông, tôi giấu chúng vào cái hóc đa đầu làng làm quà riêng cho mình...

Nhưng từ ngày nội mất, tôi không đi hái hoa cỏ may nữa. Những bông may tôi giấu ở hốc đa cũng dần dần bị lãng quên. Tôi yêu hoa cỏ may như ngày nào. Mỗi chiều, cùng bạn bè thả diều nơi triền đê, tôi vẫn say xưa ngắm hoa cỏ may nghiêng mình trong nắng...
Rồi nhà tôi có thêm một thàng viên mới, đó là một cậu nhóc, bằng tuổi với tôi. Tôi tò mò hỏi, mẹ chỉ nói Ba mẹ bạn ấy bận, nên gửi về nhà mình chơi ít bữa. Con hãy đối xử tốt với bạn ấy. Dù ậm ừ với mẹ, nhưng tôi chẳng thấy ưa nó tẹo nào. Ấn tượng đầu tiên của tôi về nó là một thằng nhóc gầy nhom như con mèo cảnh nhà hàng xóm, trắng cái trắng của một thằng công tử bột mềm yếu và lả lướt.
Nó không làm được gì ngoài việc chơi đàn và hát. Giọng của nó lặng và nhẹ như yếu quá không lên được. Cả ngày, nó chẳng nói chẳng rằng, cứ lặng lẽ như một con ma sống. Đã mấy lần tôi lấn lá làm quen, nhưng nó cứ lặng thinh , không một ý khiến gì. Dù đã có gắng tỏ rõ thiện chí của chủ nhà, nhưng tôi lại là đứa không có quá nhiều lòng kiên nhẫn.. Chán, tôi mặc kệ!

Mẹ ngỏ ý muốn tôi kết nạp nó vào đội quậy phá của mình. Thấy tôi lắc đầu, mẹ liền mắng tôi là người ích kỷ. Tôi sững sờ vì thái độ của mẹ. Chưa bao giờ mẹ mắng tôi như vậy! Vì nó sao ? Tôi rưng rức nước mắt nhìn nó, nó ngước nhìn tôi rồi cúi đầu nín lặng. Tôi lặng lẽ bỏ ra ngoài. Từ hôm ấy, tôi không nói với nó một câu gì nữa.
Ngày giỗ nội, tôi lang thang trên triền đê. Ngắt những bông cỏ may, tôi ôm nép chúng vào người. Nhớ nội, tôi òa lên nức nở. Có bao giờ ba mẹ hiểu tôi? Có bao giờ ba mẹ biết tôi đang nghĩ gì ? Người không muốn, không phải là tôi, mà là nó!
Thấy ba mẹ yêu thương chăm sóc nó, tôi tủi thân vô cùng. Cảm thấy mình như đang bị bỏ rơi một cách từ từ khiến tôi buồn lắm, nên trong lòng thường xuyên trống rỗng.Tâm hồn của một con bé tám tuổi bị tổn thương, tôi nghĩ đó là một cái gì dữ dội lắm.

Tận chiều, tôi mới về. Đặt bó hoa cổ may lên bàn thờ nội, tôi cố tỏ ra là mình không chú ý đến nó. Rồi bỗng, tôi nghe thấy hai tiếng xin lỗi. Giật mình ngó xuống, tôi phải chớp mắt liến mấy cái để biết chắc rằng mình không nghe lộn. Tôi nhìn nó, hỏi Cậu vừa nói đấy à ?. Nó nhoẻn miệng cười Ừ !Xin lỗi !. Tôi chết lặng (15 giây).
Đó là tiếng nói đầu tiên, nụ cười đầu tiên mà tôi được thấy ở nó từ ngày nó về đây. Những lúc một mình, nó có tự nói, tự cười hay không thì tôi không biết. Nhưng nói thưc, lúc ấy, tôi nghĩ mình vừa được chứng kiến một kỳ tích ! Thấy thế, tôi vui vui và hơi nghĩ ngợi. Giây phút ấy, tôi thấy yêu mến nó vô cùng. Sự dỗi hờn của một con bé tám tuổi như tôi cũng chỉ có bấy nhiêu đây thôi !

Tôi rủ nó cùng chơi, mới đầu, nó còn lưỡng lự, nhưng rồi cũng đồng ý. Thế là mỗi chiều, sau những trò thả diều, bắt dế, trọi gà...chúng tôi lại được nghe chàng ca sĩ nhí biểu diễn...
Cuộc đời có những phút giây tuyệt vời như vậy đấy, nhưng nó tuyệt vời bởi có những lúc nó khiến ta buồn.
Được thời gian, sau ngày nó về ở với chúng tôi ít bữa, trong xóm bỗng nổi lên tin đồn, thằng bạn của tôi mắc AIDS. Dù đã cố phản bác tin đồn đó, nhưng tụi bạn vẫn quyết khai trừ nó ra khỏi đội. Như hiểu được ý nghĩ của chúng tôi, nó lặng lẽ thu mình lại, không nói gì nữa, còn lặng lẽ hơn ngày nó mới về đây.
Ký ức một mùa hoa

Dù không cố nghĩ, nhưng lòng tôi cũng không khỏi không nghi ngờ. Mang sự thắc mắc về hỏi mẹ, tôi cũng chỉ nhận được những câu trả lời rất chung chung. Có hỏi nhiều, mẹ gắt ! Rồi không biết tự bao giờ, tôi thấy lòng lo sợ và giữ một khoảng cách với nó. Tôi không hiểu AIDS là gì, cũng không biết nó sẽ lây truyền ra sao. Nhưng trong suy nghĩ not nớt của một con bé như tôi lúc ấy, mắc nó là chết ! Tôi sợ lắm, sợ phải nằm dưới đất mà không bao giờ được đi chơi. Sợ sẽ không bao giờ được gặp ba mẹ, gặp những người tôi thương yêu nữa, sợ nhiều thứ mà tôi cũng chẳng định hình cho rõ được...

Sau này, khi được biết nhiều hơn về cái mà người ta gọi là AIDS, cái con ma mà tụi trẻ tụi tôi ngày ấy vẫn nói nằm trong người nó, tôi đau đớn vô cùng. AIDS không thể lây khi nói chuyện, cũng không thể chỉ nắm tay là tuyền bệnh, cũng không phải con ma ăn thịt người, càng không phải yêu tinh hút máu...Giá như, giá như tôi biết được những điều này sớm hơn.. Giá như ba mẹ tôi nói cho tôi biết chút gì đó về căn bệnh ấy... Giá như ngày ấy, tôi không là quá nhỏ. Thật đau lòng khi chạnh nghĩ, không biết đã có bao nhiêu đứa trẻ bị ruồng rẫy như nó ?! Không biết còn bao nhiêu cảnh thương tâm khác đang diễn ra trong âm thầm lặng lẽ....

Vẫn nhớ như in cái ngày nó quay trở lại trung tâm. Mặc ba mẹ tôi khuyên nhủ nó ở lại, tôi cũng không nói được lời nào. Nó nhìn tôi, tôi lại cúi đầu nín lặng. Nó lặng lẽ lên xe như một cái bóng không hồn. Chiếc xe lăn bánh, tôi mới òa khóc nức nở, nó gửi lại tôi một nụ cười ướt rượt trên hàng mi đẫm lệ. Nó đi, căn nhà bỗng trở nên nhỏ thừa thãi, chiếc đàn piano đứng im nơi góc phòng vắng lặng. Mẹ trao cho tôi một bức thư được niêm rất cẩn thận, nó gửi lại cho tôi. Lá thư ấy, nó không trách tôi, không trách tôi gì cả. Nó còn nói, nó yêu tôi và mong ước nó được trở thành cổ tích đẹp nhất trong tôi. Nó kể lại cho tôi thật nhiều điều, cho tôi cùng sống với nó những tháng ngày hạnh phúc bên mẹ, và cả những ước mơ xa vời hơn mà cũng xót xa hơn...

Ba mẹ nó yêu nhau, nhưng tình yêu của họ không giống những tình yêu giữ đời thường. Dù không nghĩ đến chuyện chia tay, chuyện phản bội, họ cũng không thể đứng tên chung trên tấm thiệp hồng, mỗi người đã có tên riêng trong tờ khai từ luôn treo lơ lửng trước mặt. Bố nó không kịp biết đến sự sẽ có mặt của nó trên cõi đời và mẹ nó cũng chưa bao giờ làm vợ. Có ai đó đã từng nói, con người khi sinh ra đã mang trong mình một cái tội, tội làm người. Và đời người ai cũng phải chết, chết là kết thúc, là sự chấm hết cho một cuộc đời đã ra đi. Nhưng, có những cái chết lại là dấu ba chấm cho những cuộc đời còn lại. Những đứa trẻ như nó, sinh ra, lớn lên cho đến bấy giờ, liệu nó đã có mang trong mình một cái tội hay chưa ?!

Lang thang nơi triền đê, tôi giật mình, lại một mùa hoa mới, hoa cỏ may nở tím một góc trời. Nghĩ tới nó, tôi thấy mình nhỏ bé làm sao. Nghị lực sống của nó khiến tôi vô cùng khâm phục. Nó từng nói với tôi: Cuộc sống không có ước mơ là cuộc sống của một tâm hồn chết. Nó đã tặng cho tôi bài học quý về thái độ sống hàng ngày, để biết hi vọng dù đó là một niềm hi vọng mong manh bé nhỏ, biết ước mơ và không bao giờ từ bỏ ước mơ, biết đau khổ để càng yêu thương hơn những con người bất hạnh...
Nó trong tôi đâu chỉ là Cổ Tích ...

Ngày mai, chia tay xóm vắng, đến với nơi thành đô nhộn nhịp. Nơi ấy sẽ không có vẻ đẹp bình yên của xóm vắng lúc về chiều, không có những bông cỏ may nghiêng mình trong gió, không có nội và không có nó. Nhưng trong tôi mãi còn...
Ký ức......
Một mùa hoa....

...Xin cảm ơn mỗi sớm mai thức dậy
Cho ta thêm ngày mới để yêu thương...

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


nhoxinh_kute 2012-10-21
hat giong tam hon
truyen hay wua ak. kam dong that chu.
pet 2012-10-03
k aj sjnh ra da co quyen cho phep m se dc nhu the nay nhu the kia .tao hoa da ban tag cho moj chug ta csog nay thj nen tran trog tu phut jay. dat troj thj con maj .con ng chj tjch tac thoj pn a. dug vj nhug sn saj lam mak dah gja mot c0n ng . con rat nhju manh doj bat hanh can chug ta hju va se chja !.
khoang lang 2012-09-30
hat giong tam hon
Do la nhung doi bat hanh dang thuong luon mang trong minh mot y chi va tinh cam bao dung. Cam on tac gia rat nhieu.
vu 2012-09-27
hat giong tam hon
Cuoc song cho ta tat ca nhung gj ta can  vay chung ta hay cho laj cuoc song nhung gj chung ta co bang ca mot tam long ju thuong manh ljet va co gju den hoj tho cuoj cung nhe...
dung 2012-09-25
hat giong tam hon
hay đọc mà khóc lun ak
Quẩy lên