Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Ký ức về nhỏ

dangmai1001 2014-04-26 09:57 Bài Học Cuộc Sống Comments(2)
Tôi và nhỏ chẳng thân nhau là mấy. Nhưng tôi biết nhỏ có lẽ từ khi bắt đầu vào cấp II. Ban đầu, tôi cũng không để ý lắm, bởi tôi và nhỏ đâu học chung lớp, mà nói thật chứ mấy đứa học chung tôi còn chả để ý nữa cơ. Thời gian cứ thế trôi qua, tôi dần quen với những tin đồn về nhỏ, gì mà học giỏi, chăm ngoan, con nhà gia giáo, lại còn là lớp trưởng nữa kia… Chà, có vẻ ghê gớm lắm đây! Suy nghĩ con nít ấy cũng chỉ thoáng qua thế thôi!

Rồi, năm cuối cấp cũng gần kết thúc… Thật sự lúc này tôi đã biết quá nhiều về nhỏ qua lời kể của mấy đứa bạn, nhỏ lại còn được lòng thấy cô nữa chứ. Nhưng, tôi đã có dịp nào gặp trực tiếp và nói chuyện với nhỏ đâu!...
Khép lại trang ký ức ấy, tôi bước sang cấp III với nhiều điều rộng mở phía trước… Lớn hơn rồi đấy nhé, nhưng mà vốn là con trai nên vẫn hiếu động, có khi còn nghịch ngợm chút. Cho đến cái ngày ấy – cái ngày tôi không thể ngờ, đến trường nhận lớp trong tâm trạng có chút nao nao, bồi hồi. Và, tôi đã bất ngờ khi biết nhỏ cũng học chung lớp với tôi! Sao thế nhỉ? Sao lại bất ngờ? Tôi cũng chẳng thể nào lý giải được nữa…

Thế là tôi lại bắt đầu với guồng quay của cuộc sống – học, ăn rồi lại chơi, chẳng lo nghĩ gì cả! Học chung thế thì tôi mới có dịp tận mắt trông thấy bao việc tốt nhỏ làm, có vẻ cảm động và…rung rinh sao ấy! Tôi nghĩ: Thôi kệ, cứ học hết năm nay xem sao, rung rinh gì chớ, chỉ là thoáng qua mà, vô tư thôi. Đúng là bản tính tôi chẳng thay đổi chút nào, vô tư nhiều khi tới mức vô tâm luôn… Phải, tôi vô tâm không để ý tới sự quan tậm nhỏ dành cho tôi. Thật ra, chính bản thân tôi là người có vấn đề trước. Tôi cứ thấy ngột ngạt, khó chịu làm sao khi mà không thể đối diện với cuộc sống hiện tại, mất lòng tin vào tất cả mọi thứ luôn chứ.
Ký ức về nhỏ

Thế mà nhỏ lại là người nhận ra điều đó ở tôi đầu tiên. Sao hay vậy trời!. Nhỏ lộ rõ sự lo lắng tới mất ăn, mất ngủ, sức khỏe yếu dần đi. Tôi không biết có phải vì tôi mà nhỏ như thế không. Có lần, đang học, nhỏ còn xỉu nữa, ngay trước mắt tôi mà tôi chẳng thể làm gì lúc ấy. Nhiều lúc muốn hỏi thẳng nhỏ mà chẳng dám, ngại quá mà! Tôi cũng ít khi nào nói chuyện với con gái lắm, chắc có thành kiến hay sao đó, nhưng với nhỏ thì không đâu, nhỏ tốt mà!...

Mọi thứ như đã lui dần, lui dần vào khoảng trống nào đó trong tim tôi… Có điều gì muốn nói với nhỏ mà sao cứ nghẹn lại. Cứ thế mà âm thầm, lặng lẽ nghĩ về nhỏ, nhưng cách mà tôi đối xử với nhỏ làm ai cũng nghĩ rằng tôi vô tâm, phớt lờ, gạt bỏ đi sự quan tâm của nhỏ đối với tôi… Là vậy thật sao???

Lại một sự thật không thể ngờ!... Nhỏ buộc phải nghỉ học, buộc phải rời xa ghế nhà trường, thầy cô, bạn bè và…cả tôi nữa. Vì sao ư?.. Gia đình nhỏ vốn đã không khá giả gì, nhưng có lẽ sự nỗ lực của nhỏ trong bao năm qua chính là động lực giúp ba mẹ nhỏ cố gắng, gồng mình nuôi nhỏ ăn học. Chỉ vì căn bệnh quái ác kia – ung thư máu, chính nó đã đẩy gia đình nhỏ vào đường cùng, tương lai của nhỏ không biết đi tới bến bờ nào nữa.

Tôi biết, nhỏ rất mạnh mẽ, rất nghị lực, đã tự mình chịu đựng tất cả nhưng điều kiện chạy chữa bệnh còn không lo nổi thì lấy gì mà đi học tiếp. Nhìn lại mình, tôi thấy bản thân ích kỷ quá, chưa từng quan tâm cảm xúc của ai bao giờ, cứ vô tư như thế rồi làm tổn thương ai lúc nào không hay. Có lẽ những khi tôi bỏ mặc nhỏ, vô tâm với nhỏ, lòng nhỏ đau lắm và tôi biết nhỏ sẽ bị tổn thương rất nhiều… Vậy mà bây giờ, tôi cũng không thể làm được gì giúp cho nhỏ… Thương nhỏ lắm, nhỏ biết không?...

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


thảo 2014-06-23
chả có hậu gỉ cả
caroolphương 2014-05-15
Minh rât co cam hưng voi câu chuyên cua ban mong ban co thê tiêp tuc tao nên nhiêu câu chuyên hay
Quẩy lên