Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Một thời ta đã vụng dại, hãy qua đi...

Phan Tâm 2013-02-06 00:08 Bài Học Cuộc Sống Comments(6)
Vụng dại một thời, nó đã như thế, đã cuồng say, mộng tưởng về mọi thứ, nhưng chẳng nhận ra điều đó, có lẽ thế nên mới thăng trầm, và ngủ vùi quá lâu trong sự xâu xé, hờn trách chính mình. Giờ thì hãy quên đi thôi, hãy bắt đầu lại tất cả vậy…!

Một thời, nó chỉ biết sống cho chữ tình, cho những gì ngọt ngào nhất của trái tim, nó không nghĩ rằng sóng to biển lớn sẽ làm đổi thay nhiều thứ, vì trong nó niềm tin và yêu thương bao giờ cũng song song đi cùng, nó đã tin, đã mụ mị như thế. Mọi thứ bằng phẳng, sỏi đá gập ghềnh chỉ nhấp nhô nhỏ bé, nó cười tự đắc và ngỡ rằng mình đã đủ trưởng thành để đối diện tất cả, một sự cao ngạo đến tự kiêu, nhưng rồi nó cũng vấp ngã. Nó ngã, nó chênh chao, rồi bỗng hoảng sợ trước những vết trầy xước, thương tổn hằn trên mình, sau đó là sự im bặt, cố thu mình trước tất cả như con ốc sên rúc mình trong vỏ, ngày đó nó nhận ra mình thật… yếu đuối.

Nó hay khóc khi đớn đau, hụt hẫng, nhưng những giọt nước mắt chảy tràn, ướt đẫm gối mỗi đêm chỉ làm nó thêm bé mọn, gầy guộc trong hình hài của kẻ thất bại để sau cùng điều nó nhận được chỉ là ánh nhìn tội nghiệp, hoặc chừng sự thương hại không hơn không kém từ một ai đó. Đau mãi lòng bỗng trơ trơ, chai sạn, tổn thương mãi con tim bỗng tạo một bức tường bảo vệ để vô cảm, khóc mãi nước mắt bỗng ngưng tụ, khô cạn,… ngày đó nó đã khóc cười với chính mình khi bảo lòng chấp nhận là thế.

Vụng dại một thời, nên khi đã tin yêu ai nó sẽ sẵn sàng mang tất cả thương yêu, lòng tin để đặt cược vào họ mà không giữ lại chút gì đó cho một ngày rủi may vỡ òa mọi lẽ. Nó gầy dựng yêu thương bằng sự huyễn hoặc lòng, bằng những xúc cảm lơ đãng do chính mình tạo ra rồi cố nuôi nấng thương yêu đó trong dòng chảy thời gian, trong lòng chân thành khả dĩ nhất mình có được mà quên mất rằng tình cảm vẫn nằm ở trái tim nhiều hơn là lí trí, hay sự sắp xếp sẵn có dù đẹp đẽ đến thế nào.
Cũng vì thế mà nó ngộ nhận, và trở thành chiếc bóng nhạt nhòa trong buổi chiều tà khi cố đuổi bắt một tình yêu mãi không bao giờ với tới,… ngày đó nó đã cảm nhận rõ sự khó ở tột cùng là ra sao khi đớn đau cứ kìm nén, còn nước mắt như chảy ngược vào trong.
Một thời ta đã vụng dại, hãy qua đi...

Đời lắm lúc tàn nhẫn, người lắm lúc phũ phàng, thực tế là vậy, và mọi thứ chỉ thực sự hiện hữu khi mình ngã nhoài, khốn khó, cũng thế mới biết rằng một thời mình có vụng dại hay chăng! Bây giờ, nó đã nhận ra, đã biết mình đang ở đâu, biết mình là gì trong lòng của một ai đó, bệnh sĩ diện vẫn nặng nên chấp nhận trong nó bao giờ cũng cười nụ, phủi tay tất cả những gì thuộc về lời êm tiếng dịu để mát lòng. Đã vụng dại, đã ngây ngô, đã ngốc nghếch nhưng dù gì cũng là một thời được đúc kết thành bài học cho nó sau này, vậy đi vẫn hơn là chì chiết chính mình.

Một thời nó đã… vụng dại, hãy qua đi vậy!

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 5.0/5 (1 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


muađonggjabuot 2013-10-19
hat giong tam hon
hj ckan
maimaiyeumephuc95 2013-02-22
T kug dag va se traj wa no ma sao kho wa dj,nkug j no mag laj cho t chj co dau kho va buon chan khjen tam trang minh luk nao kug pun va that v0ng khjen mjnh khog k0n tjn tu0g vao aj nua cho du chj la m0t chuyen pjh thu0g
venus 2013-02-16
Ai kug co lux lam lo, co lux vug daj va t kug the, tuj traj wa no rat dau nhug t tjn mjh se vuot wa de ta van la ta..co gag len de chug ta deu sog tot..
kjeucaosulj 2013-02-07
Sa0 m0j thu pan vjk ra tren day laj jn hek tam trag mjh vay?
cat bui 2013-02-06
X.x.x.y
Quẩy lên