Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Ngẩng đầu lên đi

Phan Tâm 2014-05-04 09:39 Bài Học Cuộc Sống Comments(1)
Có một dạo khi tôi đang trải qua những thời khắc khó khăn của cuộc sống, của sự hụt hẫng như tuột dốc xuống đáy sâu, của sự thất vọng ê chề mà bản thân dù trí tưởng tượng phong phú đến mấy cũng không thể nào ngờ được. Cho dù đó không phải là lần duy nhất trong đời vấp ngã, mà vẫn đau tê tái.

Trong tình cảnh đó, người phụ nữ hẳn sẽ u sầu, nước mắt như một người bạn đồng hành thường trực, chỉ cần nghĩ đến và mổ xẻ cơn đau đó là cứ trực trào. Vì luôn tự nhủ cho dù trời có sập thì vẫn bước đi nên hình ảnh xã hội của tôi hầu như không sứt mẻ, có thể là ít nói và ít cười hơn với các đồng nghiệp. Bù lại tôi dành những giây phút chỉ có riêng mình ngồi thừ ra nhìn xuống, vào tay, vào mặt bàn, vào chồng hồ sơ, vào cây bút đang mân mê trên tay, hoặc cái chân ghế ở góc phòng. Nếu chạy xe ngoài đường, thì ngoài việc nhìn ngang nhìn dọc để đi cho đúng và an toàn, tôi biết ánh mắt mình cứ vô hồn và vô định trong khoảng không trước mặt. Nếu đi bộ ngoài công viên, tôi cũng chỉ nhìn về trước, đầu óc vẫn miên man với các ý nghĩ về nỗi đau của mình, có khi lại cúi gằm mặt nhìn con đường nhựa đen và nhốt mình trong đó.

Trưa hôm ấy ở văn phòng, một phút lơ đễnh tôi lại thừ ra nhìn mặt bàn trắng toát, lổm chổm vài vệt bút, cho đến khi nghe tiếng lộp độp đập vào kính, tôi mới ngước lên nhìn ra ngoài qua những khe hở của bức màn dày chống nắng. Qua khe hở, tôi chợt thấy bầu trời ngoài kia thật rộng lớn, mang những màu sắc biến đổi khó tả, một màn nước trắng xoá bao trùm lên mọi thứ, chợt thấy hàng cây mỗi ngày đang đung đưa, oằn oại, những dãy nhà, những ô cửa. Tôi tự hỏi phải chăng mình đang bỏ quên gì đó, ngoài kia, rất rộng và luôn khác đi?
Ngẩng đầu lên đi

Chiều hôm ấy khi chạy xe về, tôi đã thử ngước mắt nhìn lên trên, bầu trời sau mưa trong vắt, hàng cây osaka đong đưa các nhành hoa. Cuối tuần đi bộ trong công viên, thoảng chốc tôi lại ngẩng đầu lên, khi thì thấy những tán là xanh rì, khi thì thấy vài nhánh cây tong teo vẫn cố vươn, khi thì bắt phải vài tia nắng hắt ngay vào mắt. Và những ngày tiếp sau đó cho đến giờ, ngồi trong văn phòng, nếu có cơ hội nghỉ mắt tôi lại ngước đầu nhìn ra ngoài và lên cao.

Rất lâu sau đó, tôi mới vượt qua được biến cố, vì tật "nhớ dai, để bụng và cố chấp", nhưng quá trình phục hồi của tôi trải qua trong sự an ủi nhiều hơn và nhiều an nhiên hơn. Tôi có thể tạm gác nỗi đau và suy nghĩ quằn quèo trong đầu mình để ngẩng đầu nhìn lên cao và nhìn ra xa. Có khi bật khóc xong lại ngẩng đầu lên và nhìn ra đấy, và thấy lặng, thấy trống, không thấy tù túng vì đã ôm quá nhiều, chứa quá nhiều.

Thật ra ngẩng đầu không giúp ta vượt qua nỗi đau hay khó khăn. Bản lĩnh để vượt qua những bất hạnh sẽ được hỗ trợ nhờ vào thái độ tích cực. Có thể một phần nào đó trong tư thế ngẩng đầu đã truyền cho ta một hình ảnh hãy tiến lên, đừng lùi lại, đừng để bị rơi vào vực thẳm. Có thể những hình ảnh xa xôi vô định khi ngẩng đầu lên nhìn khiến ta đỡ thấy ngột ngạt và bế tắc, hoặc đến một lúc nào đó khi lý trí có thể quay về sau những tháng ngày lu mờ bởi cơn đau, bầu trời cao lẳng lặng, thư thái như một tờ giấy chưa bị vò nát khiến ta muốn viết lại và viết tiếp con đường của ta, cuộc sống của ta. Có thể khi ta chịu ngẩng đầu lên và không chằm chằm vào nỗi đau của mình nữa và hoà mình vào một không gian khác, đó cũng là một động lực để ta đi qua nỗi đau.

Bây giờ thì ngoài việc mặt đất dưới chân có tan nát thì vẫn bước đi, tôi còn ngẩng đầu lên và không bao giờ đoán trước mình sẽ thấy cái gì.

Trâm Anh - Freely Team

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


THU LÊ 2014-05-07
hat giong tam hon
lúc trước tôi cũng có cảm giác như vậy. gặp khó khăn chỉ biết né tránh chứ không dám đối diện. luôn tự cho mình là người gặp nhiều bất hạnh nhưng từ khi được tiếp xúc với nhiều người, được làm việc ở nhiều nơi tôi ko còn tự ti như trước nữa. tôi nhận ra rằng song hành cùng may mắn phải có rủi ro, khó khăn. đó mới là cuộc sống.
Quẩy lên