Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Nhìn về phía trước đi

aolop24h 2013-03-20 23:17 Bài Học Cuộc Sống Comments(7)
Cũng khá lâu rồi, kể từ ngày tôi tuyên bố với bản thân mình sẽ không viết nữa. Không đeo mang vào mình bất cứ thứ gì kể cả những điều đầy ắp ý nghĩa. Cả tốt cả xấu. Làm một con bé hay cười hay nói vẫn tốt hơn là cứ ngồi lạch cạch bên chiếc máy tính kể lể này nọ. Tôi nghĩ thế.
Chợt, hôm nay, cái con bé lãng mạn đến mức sến sẩm trong tôi đòi hỏi phải nói vài điều gì đó về những ngày tháng vừa hết. Vừa hay, trời đổ mưa.

Về ngày hôm qua, tôi biết là sẽ nhiều tiếc nuối lắm, lòng sẽ bồi hồi lắm, khi nghĩ về. Tôi đã dùng hết dũng cảm của một con bé dễ khóc, dễ cười mà nói với cuộc đời rằng Một cơn gió thổi. Nếu là bồ công anh thì sẽ hay cao đến thiên đường. Nếu là cát, là bụi thì sẽ trôi về miên viễn. Cho nên, không níu kéo nhiều, những gì thuộc về quá khứ sẽ để nó trôi đi. Kỉ niệm đẹp ở trên cao kia, chỉ cần ngước mắt lên là thấy, còn nỗi buồn và những giọt nước mắt sẽ như những hạt bụi mà bay vào hư không.

Tôi không đủ can đảm để nói mình là người hạnh phúc. Cũng không đủ dũng cảm để nói mình chưa từng chạm đến nỗi đau. Nhưng có một điều tôi muốn chắc chắn, tôi không phải là một đứa chỉ biết sống với quá khứ. Với tôi, ngày tháng trôi đi, nỗi buồn cũng theo đó mà mờ nhạt dần. Tôi đã phải cố rất nhiều để không phải vướng bận bất cứ điều gì cũ kĩ.

Thật ra, tôi không phải là một đứa nói được làm được. Những điều tôi nói ra, đôi lúc lại là vũ khí giết chết chính trái tim nhỏ bé của mình sau này. Có ai sống được mà chưa từng ngoảnh mặt nhìn về quá khứ. Lúc trước, cũng chính tôi nói, cuộc đời dù muốn dù không cũng cần những lần ngoảnh lại đầy thành ý đấy thôi. Nhưng lần này lại khác, vì cái thành ý tôi nói đến đã bị biến thể thành một điều khác rồi. Tiêu cực lắm. Xấu xa lắm.
Nhìn về phía trước đi

Bởi vì tôi là đứa thay đổi đến chóng mặt, bởi vì tôi là đứa cứ thấy người mình thương yêu ôm những kí ức đau khổ mà sống những ngày tháng vật vờ thân tàn ma dại là lại ứa nước mắt. Vì không biết nói gì, không biết ủi an cho được một lời tình cảm nên chỉ muốn xin phép bản thân mình nói lại những gì mình từng nói. Để chẳng may mà ai đó nhìn thấy được, sẽ lại làm mới những nghĩ suy.

Ừ thì là, cuộc đời thực ra không phải là những thước phim. Bởi vì nó không thể tua ngược trở lại được. Ngày hôm qua dù có đẹp đẽ đến mấy chúng ta cũng không thể chạm đến được. Và những nỗi đau đôi khi lại là vật cản trên con đường phía trước của chính mình. Cho nên không có lí do gì mà một con người cứ ôm mãi quá khứ để rồi bỏ bê hiện tại đầy ắp những câu chuyện kì bí. Đứng dậy và bước tiếp đi! Tôi sẽ bước cùng...

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


nkok funny11 2013-04-07
baj nay hay'co y ngja.
resa 2013-04-02
Baj viet wa hay
little cloud 2013-03-29
đứng zậy liệu có ngã nữa không ....mỗi lần ngã ... thật sự khó thở vô cùg
kjeucaosulj 2013-03-29
Paj vjk nay kha y nghja
hương ki hô tê 2013-03-22
hat giong tam hon
Thật vậy, cảm giác rất đúng tâm trạng của em. Có lần biết em đang đau khổ khi nghĩ về quá khứ, cô giáo chủ nhiệm bảo em nên tâm sự với cô cho nhẹ bớt phần nào, song em đã không kể quá khứ của mình cho cô nghe. Thế rồi cô bảo: "Chỉ cần biết họ sống hiện tại như thế nào cũng không hẳn là đủ nhưng đôi khi không nên phải quá hiểu rõ quá khứ của họ".
Quẩy lên