Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Nhớ em, nhớ nhiều lắm em nào có biết...

Phan Tâm 2013-04-21 19:51 Bài Học Cuộc Sống Comments(18)
Vẫn dõi theo từng bước em qua, lặng lẽ, một mình riêng ta, chỉ một mình thôi em à! Sự lặng lẽ đôi lúc làm lòng buốt giá, lạnh cóng, nhưng có lẽ đó là điều duy nhất ta có thể để nhớ thương, mong chờ của mình không là quang gánh nặng nề cho người khác, cần, cần lắm những lúc nhẫn nhịn như thế phải không em!

Ta nhớ em, nhớ đôi mắt sâu huyền, long lanh mà chỉ cần chạm nhẹ hàng mi cong yêu thương trong ta bỗng như cơn thủy triều dâng; ta nhớ em, nhớ nụ cười trong veo như giọt sương mà tai cứ muốn nghe mãi thanh âm réo rắt của nụ cười đó; ta nhớ em, nhớ giọng nói bổng trầm như từng nốt nhạc du dương làm lòng phiêu bồng theo dòng cảm xúc miên man; ta nhớ em, nhớ dáng vẻ hớt hải, vội vàng đến tội nghiệp mỗi lúc cuống cuồng; ta nhớ em, nhớ mọi thứ, nhớ tất cả những gì thuộc về em,… nhớ, nhớ rất nhiều em à!

Ta biết ở một nơi không ta, em vẫn là em, vẫn chạy theo guồng quay không ngừng của cuộc sống, vẫn đôi lúc quên đi mình để lao vào việc, vẫn có những phút giây bỏ nhọc nhằn sang một phía để được thả mình vào bao cuộc vui, hay vẫn có những khoảng không một mình lặng im để nhớ một ai đó bằng cả trái tim yêu thương sâu lắng,… Và ở một nơi, là sau em hay một nơi thật xa xôi, ta vẫn nghĩ, vẫn nhớ về em thật nhiều.

Đôi khi ta tự hỏi chính mình, hỏi con đường mình đã bước qua, hỏi những gì mình đã có với nhau như thế đã đủ để nhớ thương, đủ để mong chờ và đủ để kết luận rằng đó là một tình yêu hay lại ngộ nhận, mơ hồ thoang thoảng đi qua. Rối rắm, đầu lại đầy những suy tư bởi tình cảm nào có đơn thuần như một bài toán, mà dẫu bao hệ phương trình cũng có thể cho một kết quả cuối cùng. Em như một ẩn số, còn ta thì cứ cố đi tìm xem ẩn số đó là gì, dù biết rằng mình chỉ là kẻ mải miết, ngu si trong bài toán này.
Nhớ em, nhớ nhiều lắm em nào có biết...

Khi yêu, ta cũng muốn yêu và được yêu bằng tất cả những gì chân thành, và lắng đọng nhất mà trái tim có thể, nhưng dường như một ngăn cho riêng ta trong em vẫn chưa thể mở cửa. Đã có lúc ta ghen tị, hờn mác, thậm chí là tì hằn với những ai được em mở cửa lòng và dành hẳn một ngăn yêu thương, dù ta vẫn luôn cố chứng tỏ tình yêu nơi mình rất đổi nồng nhiệt, nhưng những lúc khắc khoải như thế cuối cùng nào có được chi ngoài việc ta thấy mình thật nhỏ nhen, ích kỉ. Đã biết tình cảm không bao giờ theo một thông số riêng, hay một giải đáp nhất định nên ta đâu thể đòi hỏi ở em những điều không thể.

Đêm, đêm gần tàn để khuya tựa cửa, em một nơi, ta một nơi, có một người nhớ một người, nhưng có lẽ chỉ là một phía…
Nhớ em, nhớ nhiều lắm hỏi em nào có biết!

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 5.0/5 (1 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


pđh 2014-04-14
đêm khuya lăm lăm rồi
hatien 2013-07-31
Nhug xuc cam of noi nho thuog meh mog ..that mo ho..chog vah nhu mot jac mo..nhe troi den phuog troi vo djh...
song tử 2013-05-31
Nice~
pham duc hoi 2013-05-20
Đã dăn như vây mak vẫn ko lam đươc
moon 2013-05-20
YEU NGUOI NHUNG NGUOI KO  YEU MINH THI THAT DAU KHO! BIET VAY NHUNG SA0 TA VAN YEU
Quẩy lên