Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Ta về đi thôi

Juan Xu 2013-07-30 23:08 Bài Học Cuộc Sống Comments(8)
Đêm nay, một buổi tối không mưa nhưng gió rít từng cơn qua khe cửa. Ta ngồi trước màn hình máy tính nhưng đầu óc lơ đãng chốn nào. Khoảng lòng trống rỗng vô tận, ngày ngày ta cứ gặm nhấm cái gọi là nỗi buồn không tên. Nó thấm nhập tâm trí, ăn mòn cảm xúc trong ta. Có lẽ chính nó là nguyên nhân khiến xúc cảm bản thân tan biến.

Ta vốn không phải là người vui vẻ, hòa đồng theo bạn bè nghĩ? Hay đó chỉ là cái vỏ bọc cho lối sống nội tâm của ta. Ngày ngày ta vui vẻ đón nhận những tình cảm của bạn bè, nói chuyện với họ nhằm tìm vui. Đêm về mình ta lẻ loi, trơ trọi với màn đêm u tịch. Giờ này chỉ khi những cái tên trong khung chat đã thôi sáng đèn ta mới thật sự trở về với con người thật. Máy tính vẫn sáng nhưng mắt ta dường như mờ ảo theo những con chữ. Cảm xúc chợt ùa về đó nhưng đầu óc trống rỗng khiến ta không thể suy nghĩ được gì.

Chợt, trên ô cửa kiếng đã lấm tấm vài hột mưa. Ta muốn lao ra ngoài kia để từng giọt mưa thấm đẫm tâm trí. Ta muốn xóa đi những muộn phiền trong lòng. Những vướng bận lo toan cuộc sống làm ta nhọc lòng suy nghĩ. Ta mệt mỏi với cái gọi là tương lai nhưng không do ta định mà do ba mẹ định. Ta muốn tự lập chống đỡ cuộc sống này nhưng họ lo lắng nguy hiểm rình rập bên ta. Người lớn có cái suy nghĩ và lo lắng của họ, những điều họ muốn ta làm thật sự sẽ tốt cho ta. Biết đâu ta lại cứ muốn chạy theo lý tưởng của bản thân.

Một ngày đầu thu, ta ôm mộng tưởng với ngã rẽ mới – bước đường sinh viên. Rời xa quê, rời xa vòng tay bảo bọc của ba mẹ. Ta muốn tự lập và giờ ta được tự do.
Những tưởng con đường đó sẽ không còn những cằn nhằn, những khắt khe, những áp đặt của ba mẹ khiến ta thoải mái. Nhưng khi thiếu đi những quan tâm, nhắc nhở từ ba mẹ khiến ta chông chênh lạc lõng. Cái cảm giác nhớ nhà đan xen trơ trọi giữa nơi xa lạ khiến ta càng khép mình hơn.

Nơi ta sống là phố thị phồn hoa, nơi chất chứa những cạm bẫy luôn chực sẵn chờ ta bước vào. Nơi đây ta bắt đầu quen thêm bạn bè mới nhằm học tập và giải trí. Lân la tập tành ăn chơi cùng bạn bè, ta bắt đầu chơi nhiều hơn học.
Ta xa nhà cứ cách mấy ngày lại nhận được điện thoại quan tâm từ gia đình. Nhưng chính ta đã chối bỏ sự quan tâm đó, ta đẩy họ ra xa cuộc đời ta chỉ bởi lí do bận. Họ nào hay lí do bận thực chất là bận đi chơi. Nhiều lần ta nói dối để được họ cho thêm tiền dĩ nhiên cũng nhằm mục đích đi chơi.

Dần dần cuộc sống cứ xô đẩy ta xa vòng tay yêu thương của ba mẹ, để rồi vấp ngã khiến ta hoang mang. Chơi với đám bạn để rồi bị tụi nó lừa lấy đi một khoản tiền lớn. Không có tiền trả tiền học phí, còn tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước, tiền tiêu sài nữa…
Cầm kết quả học kì trên tay ta tự cảm thấy khinh thường bản thân, từ một người kết quả hầu như trên dưới tám chấm, vậy mà giờ đây… Hai chữ trung bình đập vào mắt, cả đất trời như sụp đổ trước mắt.
Ta về đi thôi

Ta khóc, lần đầu tiên trong đời ta thấy bản thân vô dụng. Ta luôn là niềm tự hào của ba mẹ để đi đâu nhắc tới con cái họ cũng đem ta ra nói. Người ta thường có tư tưởng út thì được cưng hơn dù ta là chị hai nhưng tình thương của họ dành cho ta không hề thua kém đứa út. Hơn lúc nào hết ta cần sự yêu thương từ ai đó. Cầm điện thoại trên tay bấm số, điện thoại thông, là tiếng của mẹ. Ta nghẹn đắng nơi cổ họng, ta im lặng, cảm thấy khóe mắt cay cay. Đầu dây bên kia cứ lo lắng dồn dập hỏi chuyện, ta chỉ có thể qua loa vài câu rồi cúp máy.

Và ta bắt đầu sợ tiếp xúc với nhiều người, sống khép mình hơn. Ngày ngày đi học rồi đi làm thêm, cuối ngày về nhà ta một mình trải nỗi buồn đang ngấm dần tâm trí. Một thời gian dài ta không đi chơi với bất cứ người bạn thực nào. Rồi ta lân la tới các trang mạng xã hội ban đầu là để giải trí với các trò chơi, sau đó thì có người kết bạn với ta, thấy được sự trân thành nơi họ qua những câu nói ngây thơ và giản dị, ta dần mở lòng hơn.

Và rồi cái ngày đó cuối cùng cũng tới. Cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay, ta rưng rưng xúc động. Dù đã cố gắng hơn, ép mình hơn nhưng kết quả cuối cùng cũng chỉ ở trung bình – khá. Nhưng ta hài lòng với kết quả này vì cái mà ta đạt được đó là sự cố gắng. Ta đã vượt lên chính mình, tự đứng lên được sau cú vấp ngã.

Đi làm bon chen với đời, ta thấy mình nhỏ bé quá. Bị cuốn vào thế giới đầy xô bồ, ta lại vô tình quên đi những người vẫn đứng sau âm thầm quan tâm ta. Vòng xoáy của cuộc mưu sinh cứ cuốn ta xa ba mẹ mãi. Ở môi trường nào cũng vậy, cũng có sự đua chen lẫn nhau. Họ đấu đá tranh giành lẫn nhau khiến ta mệt mỏi vì đôi khi ta cũng vô tình là nạn nhân. Ta không dám nói với ba mẹ những chuyện đang xảy ra cũng vì sợ họ sẽ không an lòng.

Rồi thì nhận được một lí do từ ba mẹ con gái nên sống gần ba mẹ thì an toàn hơn, ta bị ép buộc về nhà. Phải chăng cuộc sống xô bồ nơi đất khách không hợp với ta? Nhiều lần bị oan ức tức lắm nhưng vì ta vô sau, ta là cấp dưới, ta nhỏ tuổi hơn vậy nên ta không có quyền cãi lại họ. Những lúc như vậy cần lắm một sự sẻ chia yêu thương. Chợt giật mình nhớ về mẹ cha. Ta lại muốn về nhà xà vào lòng mẹ để nhận được hơi ấm chở che. Dù là bị ép buộc nhưng với tâm trạng bất ổn hiện tại liệu ta còn có thể từ bỏ họ?

Mưa vẫn không ngừng rơi trên mái nhà ồn ào hối hả, thôi thúc lòng ta phải nhanh lên để đi về.
Ta về thôi, về với biển lòng yêu thương của ba mẹ, về để được đắm chìm trong bến bờ hạnh phúc ta đã đánh mất từ lâu.
Con lớn rồi nhưng với ba mẹ con vẫn bé bỏng lắm. Dù con có quyền cao chức trọng, dù con có nghèo hèn thì con vẫn là con ba mẹ. Về với vòng tay yêu thương của ba mẹ để nhận được sự chở che trước sóng đời.

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


thái mai phương 2013-08-22
Hay lắm, Tìm lại chính mình - Sống chính mình!
cope 2013-08-04
Bài viết cảm độg,hay đó.Thanks bài viết của bạn
pp vandong 2013-08-02
Hay đó.! Pài viết ý nghĩa. Phản ánh chính sát thực trạng sv xa nhà. Ng con xa xứ. Cs tự do đẩy con ng rơi vào hoàn cảnh trớ trêu nghiệt ngã
pham duc hoi 2013-08-02
Hoan cảnh gê,ăn chơj gê.nhưng laj sơ chj khoa trên.taj xao zây
nhat quy quang thien cm 2013-07-31
Bai viet hay, noi tam day xuc dong
Quẩy lên