Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..
dangmai1001 28 Sep 20:19 Bài Học Cuộc Sống Comments(5)
Hat giong tam hon
Cuộc sống vốn muôn màu, muôn vẻ và không như con người ta nghĩ. Buồn, thất vọng, mất niềm tin ư? Chúng đã là gì đâu với một đứa đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc như tôi. Hạnh phúc mong manh lắm, rất khó nắm giữ, nó cũng chẳng bao giờ kéo dài mãi. Dường như chúng ta chẳng bao giờ nhận ra rằng mình đang nắm giữ trong tay cái gì cho đến khi để tuột mất nó. Chỉ những lúc đó, chúng ta mới cảm thấy nuối tiếc rằng tại sao lại để nó rời xa mình. Cuộc sống liệu có còn ý nghĩa không khi mà con người...
loverain268 08 Sep 22:30 Bài Học Cuộc Sống Comments(0)
Hat giong tam hon
Ngày bé, chúng ta thường ao ước và hứa hẹn rằng nếu sau này con lớn, con sẽ…, chúng ta mong mình nhanh nhanh thoát khỏi cái thời trẻ con thì biết gì đầy ngô nghê, vô tư vô lo ấy. Để đến khi đã thực sự lớn, đã là những chàng trai cô gái tuổi xanh và mang trái tim đầy hoài bão, đầy xúc cảm, mỗi người lại ảo tưởng một chiếc vé khứ hồi Cho tôi xin một vé về tuổi thơ. Bước ra khỏi cánh cửa nhà, con thấy mình đã lớn, con thấy mình đang bắt đầu một cuộc sống tự lập. Con vui mừng với những gì mở ra...
thanhngoc 01 Jul 00:39 Bài Học Cuộc Sống Comments(3)
Hat giong tam hon
Hôm nay, tôi nghe được câu chuyện của một người bạn. Dù chỉ mới quen nhau vừa tròn một tháng nhưng chúng tôi đã gặp nhau được vài lần. Cô gái ấy không phải là người yếu đuối, dễ buồn lòng, lại rất thẳng thắn và dễ chịu. Vậy mà cách giải quyết mọi chuyện của cô ấy khiến tôi cứ trăn trở mãi về lý do con người ta buông bỏ đam mê một cách dễ dàng như thế. Ngày trước, tôi biết một cô bạn. Cô này rất tùy hứng, dễ dàng yêu thích một cái gì đó chỉ qua một hai lần nhìn thấy hay nghe qua. Lúc vừa thích,...
Em là nắng 02 Jun 00:31 Bài Học Cuộc Sống Comments(4)
Hat giong tam hon
Cuộc sống có rất nhiều thứ khiến tâm trí mỗi người phải bận rộn suy nghĩ, tính toán. Quá khứ đã qua còn níu kéo, nuối tiếc, thở than, muốn một lần trở lại đi tìm. Hiện tại trằn trọc, xô bồ đẩy con người vào vòng xoáy quẩn quanh. Tương lai chênh vênh cứ chập chờn trêu đùa sự hoài nghi về điều sẽ đến. Vậy điều gì sẽ đến, rồi đến như thế nào, chẳng ai có thể biết trước được. Ngày mai tưởng chừng như rất gần nhưng chạm tay mãi cũng thấy xa vời, hun hút… Chúng ta khó có thể nắm chắc được định mệnh...
Quẩy lên