Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..
duycun99 19 Nov 20:48 Bài Học Cuộc Sống Comments(3)
Hat giong tam hon
Một bài viết mình định viết và chuẩn bị thư viện từ rất lâu, lâu lắm rồi. Nhưng đến thời điểm này mới có tâm trạng để soạn thành một bài viết hoàn chỉnh. Hôm nay là 19-11, ngày mai là 20-11 rồi, là ngày hiến chương Nhà giáo Việt Nam. Một ngày hết sức có ý nghĩa với những người thầy, người cô; hay gọi một cách thân thương là những người "chèo đò" - người chèo lái đưa học trò đến với những bến bờ kiến thức. Trích dẫnNhư dòng sông đưa thuyền ra biển rộng Như những cơn mưa tươi mát nụ mầm xanh Dòng...
nkokskaydys 01 Jul 05:28 Bài Học Cuộc Sống Comments(8)
Hat giong tam hon
Bầu trời phương nam lá Thu sang không vàng, không trầm tư như ở một nơi nào khác. Trời phương nam dường như không có những thói quen đợi chờ, chững lại để sánh bước cùng ai.Phương nam mùa này ồn ào những dòng xe đi chen lấn, phương nam xô bồ nóng nảy, phương nam rưng rưng một nỗi nhớ khi mưa chiều ghé phố hỏi thăm tôi. Những áo trắng tuổi hoa tung tăng bước đi thêm một trang sách mới, những xác ve ngủ lại chỉ có mùa vàng vẫn về thật trinh nguyên. Tôi ngày xưa không học giỏi, không có năng khiếu...
hoainguyen5495 18 Oct 01:17 Bài Học Cuộc Sống Comments(1)
Hat giong tam hon
Những ngày mùa hạ rả rích, khi ôm sách và lắng nghe vài giai điệu phát ra từ cái radio cũ mèm, tự dưng tôi nghe thấy mấy lời da diết vang lên: Người thầy… vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa/Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…. Tiếng Cẩm Ly tha thiết, chiều mùa hạ như đang rơi xuống, vỡ tan và xoáy vào lòng những kí ức tươi đẹp. Đột nhiên, có cảm giác như đang lạc vào một thế giới nào đó, một thế giới không phải của mình, thế giới của quá khứ. Và tự nhiên, tôi nghĩ, dường như mình đang được xem...
thanhlam1104 30 Aug 23:17 Bài Học Cuộc Sống Comments(1)
Hat giong tam hon
Tối hôm qua, sau khi tỉ tê cùng đám chiến hữu cũ, một cách vô thức mình lái xe vòng qua Cofer cơ sở Phan Xích Long – nơi này đã từng đánh dấu một thời tuổi trẻ ngang dọc của mình. Có những thứ đã thay đổi quá nhiều. Mình đứng nơi đây, rất lâu và hoài niệm về những điều đã cũ. Tự nhiên lại thấy buồn, thấy nhớ, thấy nuối tiếc. Với mình thanh xuân luôn là khúc ca dai dẳng như mưa bụi, cứ lụi mụi mãi không thôi. Nhớ từng đứa, từng đứa đã ngồi cùng mình bao năm trong cái giảng đường chật ních người,...
Quẩy lên