Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Tôi chạy về với bình yên tuổi thơ

Phan Tâm 2013-08-30 23:52 Bài Học Cuộc Sống Comments(4)
Chạy dài trên đôi chân, chạy dài trên con đường vương đầy mênh mông những kí ức. Tôi mênh mang đi tìm về một thoáng bình yên tôi xưa bên những ngày cỏ dại…

Bình yên là ngày thơ được úp mặt vào con sông quê, được tắm mát, được tẩy rửa đi những rong rêu rất đời thường. Được nhặt, được nô đùa cùng muôn ngàn những kí ức chẳng cong vênh. Được dặt dìu với tiếng ve bên thềm Hè gọi nắng, được nhặt tán phượng vĩ rơi ngày chiếc áo trắng học trò, thuở còn chở trang lưu bút trên vai. Được đội cơn mưa không hẹn về, vô thức tắm mát cả cánh đồng xanh có con trâu đang thong dong với những cậu bé quê nghèo…

Và tuổi thơ tôi trải khắp những triền đồi sim tím nở, tôi vu vơ những đong đầy bằng những mùi cỏ dại mùa non thơm. Cánh diều vi vu gọi thời gian ngừng nghỉ, Hạ vàng chói mắt buông tiếng trêu đùa những đứa trẻ làng quê.

Nay bên phố quen mà lòng thèm chút nóng nực, tán cây bàng già phố chắt chiu ngày tôi đưa gót tới đầu tiên. Nhưng hẳn có lẽ phố cũng thèm thuồng lắm cái tiếng khóc tôi oa oa chào đời nơi quê mẹ. Thèm cái cảm giác được uống chén canh cua thơm nồng hương mướp, mẹ nấu những ngày bóng khói lam phủ những chiều yên tôi bình dị…

Nơi ấy những quả ngọt ghi dấu những gót chân tôi lớn, nơi ấy con ong vàng bên mùa vải đỏ rực cả những cõi lòng ai. Tiếng tu hú kêu khi những oi ả vàng ngày trời trưa đổ, ngày nắng nhạt là đàn sếu tìm bình yên trên một dải mây trắng muộn ướt những tấm vai nâu sờn.
Và còn cả những dung dị mang màu tóc tuổi tôi, mang trên dòng nhớ về các cô cậu tuổi hồng bện mình vào bờ cỏ may ngào ngạt, mà phố không bao giờ có.
Tôi chạy về với bình yên tuổi thơ

Con người luôn có cái gì để dựa dẫm, luôn có những kí ức bình yên nhất dù đời có đôi lúc cong vênh mãi. Đau xót chỉ là lúc giọt lệ buồn hoen mắt rối thôi. Chạnh lòng ai đó đành bám víu những bình yên ngọt ngào chẳng chơi vơi ngày cũ. Khi tất cả dịu dàng chỉ là những cám dỗ, hay là những dối lừa toan tính thì tuổi thơ là những ngày lòng người chẳng bao giờ biết đến những trái cay. Nụ cười dại dột, và mênh mông kia chỉ là những dại dột thật bình yên. Lời ru mẹ là tiếng an nhiên tìm về đời thôi sóng gió, những giọt lệ không hờn buồn là lúc ai đó quên đi những đớn đau riêng.

Dù có là bức tranh muôn màu sắc, dù có là ngày tháng chẳng thật sự gọi là bình yên đấy. Hẳn ai cũng có một cuộc đời, và thời gian nào đó họ sẽ dành thời gian để suy ngẫm về cuộc đời của chính họ. Giờ thì tôi chỉ thèm những lời ru, thèm được giọt mồ hôi của mẹ chảy mặn, và làm ngọt ngào vào đời tôi xưa.
Ngày thơ, và chiếc xe đạp cà tàng của bố chở tôi đi học trên con đê ngày ve râm ran từng bản nhạc gợi nhớ…

Giờ thì tình cảm tôi lớn dần khi con người chẳng còn thơ dại nhiều nữa, sự già nua như quy luật tất yếu đang dần lấn át những dòng suy nghĩ tôi. Những cầu kì, những trắc trở của cuộc đời vẫn dài theo tôi như một cuốn tiểu thuyết. Nhưng một lúc nào đó như bây giờ, khi tôi mệt mỏi, dừng chân, hay có nhắm mắt và quên đi cuộc đời. Thì tuổi thơ là cậu bé, là thiên thần của mẹ, là thằng quỷ nhỏ của bố chạy rong chơi khắp tháng ngày. Tôi trân trọng và dựa dẫm mãi trên đôi vai mình.

Và nếu ngày xưa là một nỗi nhớ bình yên, cuộc đời còn có những chiếc vé của tuổi thơ như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Thì cho tôi xin chạy về với bình yên tuổi thơ tôi, bên những ngày tôi còn dại dột mãi…

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bài viết liên quan đáng chú ý
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


baotram@ 2013-10-11
cam on ban da cho toi nhung giay phut song lai voi nhung ki niem cua tuoi tho...hi vong blog HAT GIONG TAM HON ngay cang co them nhieu cau chuyen cuoc song hay de ban doc chung toi thuong thuc!
ky uc tuoi tho 2013-09-08
C on ban ve bai viet. Doc bai viet lam toi nho ghe ve ky uc ttho cua m.gio ben nhug lo toan doi thuog m mog uoc sao co the quay tro ve ngay xua be sog lai nhug ngay trog bai tho cua Te Hanh " nho con sog que huog "..oi sao buon qua!
giapmo 2013-09-02
Ngồi buồn nghe gjó buông..nhìn về phiá ngày xưa ngỡ rất xa lạ...ngày ấy đâu?hỡi tuổi thơ màu nắng?
Kid_love_1997 2013-09-02
hat giong tam hon
Cám ơn bài viết của bạn nha. Thực sự nó làm tôi nhớ về tất cả những kỷ niệm về quê của mình những kỷ niệm yên bình mà có lẽ tôi không bao giờ quên được và cũng không bao giờ muốn quên nó đi.tkanks!!
Quẩy lên