Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống chính là mảnh đất mà những hạt giống tâm hồn nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành..

Tôi, cuộc sống và những con đường

Phan Tâm 2013-09-05 19:18 Bài Học Cuộc Sống Comments(14)
Hôm nay tôi nhìn vào tuổi hai mươi ba và thấy mình hơi đắn đo trong từng dòng cảm xúc trẻ. Có lẽ bấy lâu tôi cứ lao theo dòng đời dài vô định mà quên rằng mình là một mũi tên hoàn toàn có hướng đi được xác định. Từ tuổi thơ cho đến lúc lon ton đến trường, từ cánh đồng lúa chín cho đến nơi ồn ã mang theo những giản đơn phố phường. Từ đâu trong tim tôi đã ngào ngạt mùi hoa sữa, nhưng cũng từ đâu trong trí nhớ tôi ùa về từng ngày rực đỏ cành hoa gạo tháng ba nơi đất quê của mẹ. Chẳng có khi nào trong bình yên hay khi chếnh choáng mà tôi quên đi được những điều bình thường ấy cả…

Ai cũng có một con đường dù rất nhỏ nhắn và xinh tươi, ai cũng có một tình yêu thương thắm thiết trải đều vào những con đường riêng tư ấy. Chúng ta sống hôm nay và mơ ước cho ngày mai, chúng ta đi lên và chạy vào nhịp cuộc sống bằng đầy lòng quyết tâm. Chúng ta sinh ra và khóc to như một lẽ tự nhiên. Chúng ta sống và làm việc, học tập và vui đùa cho đến khi đã cố gắng hết mình. Sẽ mãn nguyện... ra đi.

Cuộc đời thì chẳng đẹp như một nhành hoa, con đường nào cũng luôn tồn tại những góc khuất, những khổ đau và chông gai phía trước. Nhưng chẳng có con đường nào luôn thờ ơ với một mình ai cả. Tôi đã từng khóc, từng hát, từng say mê những thanh âm rất lạ bởi những con đường… Đã từng muốn khụy xuống mà nuốt trọn hương vị đắng cay để chẳng bao giờ quên được. Đã từng căm giận, từng muốn xé toạc bản năng để thấy trong tim mình bớt khô khan hơn.

Có ai bảo những con đường là luôn hiền từ bao giờ, nhưng cũng chẳng có ai muốn quay lưng với con đường mang trên vai số phận chính mình cả. Dù là lúc yếu đuối nước mắt chảy ứa như cơn mưa ngày Hạ, dù là lúc lòng quặn thắt như mọi cơn gió trói vào lòng rét mướt mùa Đông…

Thế nhưng trong cơn mưa vẫn hay có một thứ gì tồn tại, sau những rửa trôi cuộc đời là thi vị, sau những giọt lệ ngắn dài của bản ngã tâm hồn lại được làm sạch và dựng lại mới hơn. Sau những nếp nhăn yếu đuối của lòng mùa Đông là một bếp lửa, sau những thời gian lạnh giá lòng con người tê cóng sẽ lại là một bản tình ca mùa Xuân tưới trên mênh mông của đất trời. Sau tất cả những gì làm cho con người cảm thấy mỏi mệt là một ngày hạnh phúc nở hoa trên những mỏi mòn cố gắng. Vinh quang đón mời, nụ cười tràn ra như nắng hát, mọi cảm xúc và tâm trạng cứ đến như bản hòa tấu Romance của cuộc sống này vậy.

Và tôi đã bước qua một phần ba số phận để nhìn lại, bước qua một phần ba con đường để thấy mình vững chải hơn. Ai đó thường bảo rằng, Khi cuộc sống khép chặt một cánh cửa này thì cũng sẽ hiền từ mà trao cho ta một cánh cửa khác. Để chúng ta đi đến nơi những con đường khác thật đẹp và lý tưởng hơn, nhiều ý nghĩa hơn. Hay mọi cơn đau đều là những bài học cho chúng ta những trải nghiệm, mọi lý tưởng và mơ ước dù tốt xấu cũng chỉ nhằm một múc đích giúp cho chính bản thân chúng ta.
Tôi, cuộc sống và những con đường

Hôm nay tôi sống không vì mình, mà tôi sống còn vì một người nào đó, vì một con đường nào đó của ai. Hôm nay tôi nhìn lại cũng chẳng phải là cứ nhìn về kí ức của lòng mình, tôi còn thèm khát cả những kỉ niệm chôn vùi trong miền kí ức đẹp đẽ của ai kia nữa…
Dù sao thì cũng phải mở lòng mà yêu thương cuộc sống. Hãy xem nước mắt là cát bụi, hãy xem nụ cười là điều cần làm giản dị qua từng hôm. Hãy sống như thực thể chưa từng sống, hãy tự do như chưa bao giờ được tự do. Hãy bay đi bao cánh chim không mỏi, hãy đến với cuộc đời đi hỡi những thiên thần đang có hình khối từ những giọt máu yêu thương. Hãy ôm và hôn vào cuộc đời tất cả nhé, cuộc đời khóc để mọi người hạnh phúc cười mừng chúng ta có mặt, hãy cười nhắm mắt yên an để mọi người khóc và tiếc nuối khi chúng ta ra đi mãi mãi.

Tôi không mang cái tôi để nói chuyện với mọi người, tôi cũng không mang bài học của mình để dạy ai cách phải sống tốt. Nhưng hẳn từ tận đáy lòng tôi luôn mong cho tất cả có những điều thật đẹp đẽ ở cuộc sống này. Hôm nay có thể tôi còn non dại lắm và ngu ngơ lắm, hôm nay có thể tôi chưa thực sự lớn và đã là người chín chắn lắm đâu. Nhưng tôi có con đường của tôi, có kí ức tôi, có cả thời gian phía trước và tương lai trong tay tôi đây mà.

Con đường của tôi đã đi được một phần ba cơ đấy, tôi đã hát vang hai mươi ba mùa xuân, đã mừng vui với dòng đời hai mươi ba khúc hát chúc mừng sinh nhật. Và tôi hôm nay thấy mình tràn đầy nhựa sống trong con tim một cuộc đời rất trai trẻ.

Tôi sẽ cố gắng, và nhìn vào tất cả sự cố gắng khác để học tập. Tôi chúc tôi, và chúc chúng ta sẽ thành công. Chúc những con đường luôn đông đảo những vị khách bước trên đó thật êm, thật ý nghĩa, thật hạnh phúc và ngập tràn đầy yêu thương. Vì ý nghĩa được nuôi lớn từ nỗi đau, sự cố gắng và nhiều nước mắt. Thành quả được thu hoạch bằng những cái cây mãnh liệt vì ồn ào những đẩy đưa trong cuộc sống, cho chúng ta đầy trái thơm có mùi nồng nàn của từng hương vị hạnh phúc ngọt ngào cuối về sau vĩnh viễn…

Chấm điểm cho bài viết này
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
Bình luận về nội dung bài viết

Password - Optional


thảo anh 2014-10-28
Ngay hôm nay đây, khi đọc xong những dòng này tôi cảm thấy mình chưa thực sự cố gắng!  :'(
01673028441 2013-09-27
Và con đường cuả nó không thê là đại học mà là đoạn đường đầy chông gai vì nó là thằng nhà quê
hat j0g tam h0n 2013-09-25
Tr0g m0j ckug ta aj kug da co 1 k0n dug djh san ckj la ckug ta k nhan ra th0j.paj vjt that y nghja.ckj la h0n pun.hax tau hax ku s0g vuj ve lac quan thj se tjm dk k0n dug ck0 ckjh mjh th0j.
quyet tam 2013-09-13
Thsy la hay hay hay
leminh 2013-09-06
Dao nay ko the tap trung dc...thuj de khj khac doc laj sau.
Quẩy lên